Hoàn hồn

Chương 1

02/01/2024 19:52

Em gái tôi và tôi là song sinh dính liền.

Sau ca phẫu thuật, tôi sống một cuộc sống bình thường, còn em gái tôi lại bị liệt nằm trên giường cả ngày.

Một hôm, em ấy ngây thơ c/ầu x/in tôi:

"Chị, em có cách hoán đổi linh h/ồn,chị có thể cho em mượn cơ thể của chị một ngày thôi được không?"

Tôi mủi lòng nên đã đồng ý.

Đó chính là khởi đầu cho tất cả những cơn á/c mộng của tôi sau này.

1

Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã biết rằng em gái tôi là người mà tôi phải có trách nhiệm đến hết cuộc đời.

Chúng tôi là cặp song sinh dính liền. Sau ca phẫu thuật, tôi là người may mắn có một thân thể khỏe mạnh.

Còn em gái tôi chỉ có thể nằm trên giường cả ngày.

"Chị, nếu có cách để chúng ta trao đổi linh h/ồn trong một ngày, chị có đồng ý không?"

Một ngày nọ, em ấy bất ngờ hỏi tôi.

Tay chân của em gái tôi không trọn vẹn, đầu to thân nhỏ, chỉ có thể cử động nhỏ ở trên giường. Mọi sinh hoạt bình thường của em ấy như ăn uống, đi vệ sinh đều phải dựa vào người nhà chăm sóc.

Tôi rất ngạc nhiên nhưng vẫn tiếp tục đút cho em ấy ăn.

"Em thấy cái đấy ở đâu vậy, trên đời này làm sao có thể có cách như vậy chứ?"

Em ấy há miệng, nuốt cháo một cách khó khăn, khẽ nói

"Em đọc trên diễn đàn, bọn mình là sinh đôi dính liền, chỉ cần hai chị em mình đạt đến một tần số cộng hưởng nhất định thì có thể trao đổi linh h/ồn trong một ngày."

Một nụ cười kỳ lạ xuất hiện trên khuôn mặt méo mó của em ấy:

"Chị, nếu có cơ hội như vậy, chị có đồng ý trao đổi với em không?"

Kể từ khi tôi yêu đương, em gái tôi đã trở nên rất kỳ lạ.

Mỗi ngày em ấy sẽ gửi hàng chục hoặc hàng trăm tin nhắn thoại hỏi tôi đang ở đâu, hỏi tôi rất nhiều chuyện khi tôi ở chung với Tiêu Diệp.

Từ những chuyện nhỏ nhất, từ chuyện nắm tay ở đâu đến chuyện hôn nhau như thế nào.

Chuyện gì em ấy cũng đều muốn biết.

Sinh đôi thì không có bí mật gì với nhau.

Nhưng những chuyện này là chuyên riêng tư, chỉ cần tôi tỏ ra một chút không vui, em ấy sẽ làm ầm ĩ trong nhà.

"Cái gì chị cũng không nói với em, chỉ có chị có thể sống hạnh phúc, em cái gì cũng không có!"

Em ấy không lớn, nhưng giọng nói lại vừa chói vừa to, giống như một con quái vật nhỏ dị dạng.

Mẹ vội vàng bế em ấy lên an ủi, rồi m/ắng tôi:

"Hứa Hoan Hoan, con nói cho em biết thì có sao đâu? Em gái con đủ khổ rồi, con cảm thấy con bé còn chưa đủ đáng thương sao?"

"Con không có ý đó, nhưng…"

Nhưng tôi cũng cần có một chút không gian riêng.

Tôi kiệt sức rồi ngất đi trong tiếng khóc của em gái mình.

Vào nửa đêm, tôi cảm thấy có gì đó kỳ lạ, ngoài cửa có ai đó bước vào!

Khi tôi mở mắt ra, tim tôi gần như ngừng đ/ập.

Một bóng đen quằn quại trên mặt đất, chậm rãi bò từ chân giường đến đầu giường.

Đó là em gái tôi - Hứa Lạc Lạc!

Danh sách chương

3 chương
02/01/2024 19:53
0
02/01/2024 19:52
0
02/01/2024 19:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận