Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cứ ngỡ anh ta muốn bàn chuyện bồi thường nên đã ngồi xuống. Không ngờ anh ta lại nhìn tôi, dịu dàng lên tiếng: "Xem ra người chồng hiện tại đối xử với em không tốt lắm."
Lý Khác ghé lại rất gần, gần đến mức tôi có thể nhìn rõ từng sợi lông mi của anh ta.
Anh ta không hề thu liễm tin tức tố Alpha của mình, điều này đối với một Omega đang cận kề kỳ phát tình là một sự đe dọa chí mạng.
"Chuyện của tôi và Văn Trạm, tôi sẽ để luật sư xử lý. Trước tiên cứ nói về chuyện của em trai anh đi... Anh muốn Văn Trạm bồi thường thế nào?"
Một giọng nam trầm thấp c/ắt ngang cuộc đối thoại của chúng tôi: "Lý tiên sinh, vợ tôi là một Omega đã có gia đình, 'bồi' đi 'bồi' lại thế này e là không thích hợp đâu nhỉ?"
Chẳng biết Văn Trạm xuất hiện từ lúc nào, cũng không rõ anh đã nghe lỏm được bao nhiêu. Người đàn ông cao lớn vươn một tay, siết ch/ặt lấy eo tôi, kéo sát vào lồng n.g.ự.c vững chãi của anh.
Anh dùng sức lôi tôi cách xa Lý Khác, tuy xa hơn nhưng ảnh hưởng từ tin tức tố Alpha kia cũng giảm đi đáng kể, "Chúng tôi không 'bồi' đâu."
Sắc mặt Lý Khác tối sầm lại: "Văn thiếu, anh cũng là nhân vật có m.á.u mặt trong giới kinh doanh, chút tiền bồi thường này mà cũng không nỡ bỏ ra sao?"
Văn Trạm khựng lại một chút, tôi nghe thấy anh đang chất vấn Hệ thống trong đầu: "Sao lại là bồi thường theo nghĩa đó?"
Hệ thống đảo mắt: 【Tại n/ão anh toàn giấm chua nên mới nghe nhầm đấy.】
Tôi thở dài, thấy mình vẫn nên ra mặt thì hơn: "Đàn anh, chuyện bồi thường sau này tôi sẽ bảo luật sư liên hệ với anh."
Đợi đến khi Lý Khác rời đi, tôi mới phát hiện trên mu bàn tay Văn Trạm vẫn còn rướm m/áu, chắc là anh đã rút kim tiêm ra để chạy đến đây.
Văn Trạm cúi đầu, như thể đang làm nũng mà khẽ c.ắ.n vào vành tai tôi: "Đừng b/án thân anh nhé, vợ ơi. Đều tại cái hệ thống ch.ó c.h.ế.t kia lừa anh, anh hứa với em, ngoài em ra anh không 'bồi' ai hết!"
Tôi cụp mắt nhìn anh: "Sao không truyền nước xong rồi hãy ra?"
Văn Trạm rũ mắt, vẻ mặt ủy khuất không tên: "Vợ ơi, bên ngoài toàn là bọn đàn ông mưu mô xảo quyệt thôi, chúng nó đều nhòm ngó m.ô.n.g của em. Anh sợ mình giữ không nổi m.ô.n.g cho em."
Cái tên này... anh ấy có biết mình đang nói gì không vậy?
Tôi bất lực, chỉ đành dỗ dành như dỗ trẻ con: "Tự mình quay lại truyền nốt chai nước đi, em về nhà trước đây."
Văn Trạm giống như một chú ch.ó bự, ngoan ngoãn cúi đầu cọ cọ vào bàn tay tôi đang đặt trên tóc anh, rồi cầm lấy tay tôi hôn một cái.
Lúc chuẩn bị rời đi, tôi nghe thấy anh nói với Hệ thống: "Nếu giữa tôi và vợ định sẵn phải có một người bị 'đ/âm', thì cứ để tôi chịu đi!"
Anh nhắm ch/ặt mắt đầy vẻ bi tráng, như thể sắp đi hy sinh đến nơi: "Đừng có động vào cậu vợ thơm tho mềm mại của tôi!"
3.
Tôi lái xe một mình trở về nhà, phát hiện bản thân đã bị khơi gợi kỳ phát tình. Có lẽ do chịu ảnh hưởng từ chút tin tức tố của Lý Khác lúc nãy, dẫn đến kỳ nh.ạy cả.m kéo dài và đến sớm hơn dự tính.
Theo thói quen, tôi mở ngăn kéo tìm t.h.u.ố.c ức chế, nhưng bên trong đã trống không.
Ngặt nỗi Văn Trạm lại không có nhà, đúng là họa vô đơn chí, tôi cảm nhận được sự ẩm ướt bắt đầu lan tỏa nơi kẽ chân.
Bản năng khiến tôi quỳ sụp xuống trước gương. Khi những giọt mồ hôi theo xươ/ng bả vai lăn dài xuống sàn, ngón tay tôi cũng vô thức thuận theo cơ bụng mà trượt dần xuống dưới.
Thiếu đi sự trấn an tạm thời từ Alpha, tôi khó chịu đến mức đôi gò má đỏ bừng, hơi thở dồn dập, đôi tay r/un r/ẩy bấm số điện thoại.
Tôi bảo người làm khẩn cấp m/ua một lọ t.h.u.ố.c ức chế mang tới.
Tiếp đó, một cuộc gọi khác được nối thẳng đến văn phòng luật sư riêng của tôi.
"Tiểu Thẩm tổng, Ngài có gì dặn dò?"
"Bản thỏa thuận ly hôn tôi bảo anh soạn thảo ba tháng trước... mấy ngày tới mang qua văn phòng cho tôi. Ừm... trước tiên đừng để Văn Trạm biết." Tôi gian nan c.ắ.n ch/ặt răng, lặp lại mấy lần mới nói rõ được câu chữ. Vừa vặn khi nói đến chữ cuối cùng. "Rầm" một tiếng, cửa phòng bị người ta th/ô b/ạo đ/á văng.
Tôi bị tiếng động lớn làm cho gi/ật mình, điện thoại rơi xuống sàn, ngón tay vương nước cũng hoảng hốt rút ra. Lúc này mới nhận ra người đàn ông cao lớn đứng ngoài cửa chính là Văn Trạm.
Anh sải bước tiến tới, vòng tay rộng lớn ôm ch/ặt lấy tôi vào lòng, mang theo tin tức tố Alpha nồng đậm ý vị trấn an khiến người ta an tâm.
"Vợ ơi, em đang phát tình, sao không gọi điện cho anh?"
Làm sao anh biết tôi đang trong kỳ phát tình mà kịp thời chạy về?
Chẳng lẽ là do cái hệ thống kia nói cho anh biết? Nghĩ đến đây, trong lòng tôi trào dâng một cảm giác khó tả.
Cái hệ thống bên cạnh anh giống như cùng chung một hệ tư duy với anh vậy, hệ thống nói gì anh cũng tin sái cổ. Rõ ràng tôi mới là vợ hiện tại của anh. Chẳng lẽ tôi còn không bằng cái vật thể bay lơ lửng x/ấu xí kia sao?
Văn Trạm bế thốc tôi lên giường, khẽ c.ắ.n vào sau gáy tôi, "Nhìn anh bằng đôi mắt đẫm lệ đó làm gì? Thật sự không sợ bị người ta ăn sạch sành sanh rồi bắt đem đi b/án à?"
Tôi hậm hực c.ắ.n mạnh vào khóe môi anh một cái. Có lẽ vì Omega đang phát tình vốn dĩ chẳng có chút sức lực nào, sắc hồng trên mặt Văn Trạm lan nhanh đến tận mang tai.
Chương 431: Quỷ Thần Tà Ngọc
Chương 9
Chương 9
Chương 11
Chương 6
Chương 7
Chương 14
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook