Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trần T.ử Dương bị tôi đ.á.n.h cho la oai oái: "Gửi rồi gửi rồi gửi rồi!"
Trần: 【Em lên tàu ở đường Xuân Thân.】
Cậu ta khựng lại, nhìn tôi: "Còn chị lên ở đâu?"
Tôi nhìn cậu ta: "Đường Xuân Thân."
Trùng hợp thế sao, xem ra vấn đề bắt đầu từ chính nhà ga đó.
Học Sinh Tiểu Minh nhanh ch.óng phản hồi: 【Có vẻ như sự cố bắt đầu từ trạm dừng rồi.】
【Đường Xuân Thân không cách chỗ tôi bao xa, tôi tới ngay đây, năm phút!】
6.
Năm phút sau, Tiểu Minh liên lạc lại với chúng tôi.
【Tôi tới nơi rồi.】
【Chỗ này đúng là có vấn đề.】
【Nhưng hai người yên tâm, vấn đề này tôi và chú ba từng xử lý rồi, tôi c/ứu được hai người.】
Lời của Tiểu Minh như một liều t.h.u.ố.c an thần, tôi và Trần T.ử Dương hoàn toàn yên tâm. Đoàn tàu vẫn đang chạy, nhưng chúng tôi đã nhẹ lòng hơn nhiều.
Trần T.ử Dương thở phào một cái: "Nói thật nhé, nãy em còn nghi chị không phải là người. Bởi vì xảy ra chuyện quái dị thế này mà chị trông vẫn bình tĩnh quá."
Tôi mỉm cười: "Dù là chị đang gồng thôi, nhưng chị nghĩ em nên tự kiểm điểm lại xem mình có quá yếu đuối không đấy."
"May quá, chúng ta sắp được c/ứu rồi."
Thật ra... tôi cũng từng nghi ngờ Trần T.ử Dương không phải là người, hoặc cậu ta đã bị thứ gì đó nhập x/á/c. Và hiện tại, tôi vẫn nghi ngờ điều đó.
Bởi vì, chỉ vài phút trước, tôi vô tình nhìn thấy khuôn mặt của Trần T.ử Dương phản chiếu trên mặt kính toa tàu.
Khuôn mặt đó, không hề có ngũ quan.
7.
Tôi không rời mắt khỏi Trần T.ử Dương, mọi cử động của cậu ta đều bình thường như bao người khác. Nếu không vì nhìn thấy khuôn mặt kia, có lẽ tôi đã mặc định cậu ta chỉ là một kẻ đen đủi cùng hội cùng thuyền với mình. Nhưng rốt cuộc cậu ta muốn làm gì? Tôi không hiểu, chỉ có thể im lặng quan sát. Ít nhất thì hiện tại cậu ta vẫn chưa có ý định làm hại tôi.
"Chị ơi, Tiểu Minh bảo chúng ta lên toa đầu tìm một thứ." Trần T.ử Dương đột nhiên lên tiếng. Để chứng minh, cậu ta đưa điện thoại cho tôi xem một lần nữa.
Học Sinh Tiểu Minh: 【Sự cố ở đường Xuân Thân đã được tôi xử lý xong.】
【Bây giờ hai người hãy đến phòng điều khiển ở toa đầu tìm một thứ, phá hủy nó là có thể quay về thế giới thực.】
Trần: 【Nó là cái gì?】
Học Sinh Tiểu Minh: 【Rất khó giải thích, nhưng khi nhìn thấy 'nó', hai người sẽ hiểu ngay, cực kỳ rõ ràng.】
【Đừng tin bất cứ kẻ nào định ngăn cản hai người, tất cả đều là ảo giác đấy.】
Tôi và Trần T.ử Dương nhìn nhau: "Đi thôi."
8.
Chúng tôi xuất phát từ toa cuối, đi xuyên qua tám toa tàu. Mỗi ô cửa sổ đều phản chiếu bóng dáng song hành của hai chúng tôi, nhưng từ khóe mắt, tôi cảm giác đường nét của Trần T.ử Dương luôn chậm hơn hành động thực tế nửa nhịp. May mắn là trên đường không xuất hiện thứ gì kỳ quái. Chúng tôi chạy một mạch đến trước phòng điều khiển.
"Thuận lợi quá nhỉ. Chẳng phải nói sẽ có thứ gì đó đến ngăn cản sao?" Trần T.ử Dương thở dốc.
Tôi hất cái tay đang nắm lấy mình của cậu ta ra, giả vờ gh/ét bỏ nhìn chằm chằm: "Kiểm tra thể lực trường em có qua môn không đấy?"
"Kiểm tra thể lực?" Cậu ta thoáng ngẩn người, "À... ừm, qua chứ."
Sự ngơ ngác trong khoảnh khắc đó không lọt qua được mắt tôi. Tim tôi đ/ập thình thịch, phòng điều khiển đã ở ngay trước mắt, "nó" rốt cuộc là thứ gì? Và kẻ bên cạnh tôi đây sẽ có hành động gì tiếp theo?
Tay tôi vô thức thọc vào túi áo, trong đó có chiếc d.a.o tỉa lông mày mà tôi quên chưa lấy ra. Tuy nó không đủ sắc bén, nhưng đó là thứ duy nhất tôi có thể dùng để phòng thân lúc này.
"Cái cửa này mở kiểu gì đây?" Trần T.ử Dương đứng trước cửa nghiên c/ứu hồi lâu.
Tôi mang theo tâm thế thử vận may bước lên phía trước, gõ vào cửa bốn tiếng. Cánh cửa quả nhiên mở ra, "Mau vào tìm 'nó' đi."
Tôi nhấc chân định bước vào trong, nhưng Trần T.ử Dương lại đứng ch/ôn chân tại chỗ, nhìn tôi trân trân. Cậu ta kéo gi/ật tôi lại: "Đợi đã!"
Tôi xoay người cực nhanh, lưỡi d.a.o đã lướt qua cổ cậu ta.
"Cô làm cái gì thế!"
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta: "Đừng tin bất cứ ai ngăn cản chúng ta. Cậu đang định ngăn cản tôi cái gì?"
9.
Trần T.ử Dương ôm lấy vết thương trên cổ, mắt lộ hung quang. Tôi chĩa d.a.o về phía cậu ta, không dám buông lỏng một tia cảnh giác nào. Ai ngờ giây tiếp theo, cậu ta đột nhiên gào lên: "Chị bị bệ/nh à! Em chỉ định hỏi chị là sao chị biết cách mở cửa thôi! Chị không thấy chính chị mới là người có vấn đề sao? Cái cửa này chị gõ gõ mấy cái là mở, chị mới là quái vật thì có!"
Tôi sững sờ, bàn tay cầm d.a.o nhất thời không biết nên đưa lên hay hạ xuống, "Lúc nhỏ chị nghe bà nội kể, người gõ cửa ba tiếng, q/uỷ gõ cửa bốn tiếng. Trong cái hoàn cảnh này, chị cũng chỉ thử vận may thôi. Không ngờ lại đoán đúng. Nhưng còn cậu thì sao, cậu nhìn lại cái mặt mình trong gương đi. Cậu không có ngũ quan!"
Trần T.ử Dương chớp mắt, rồi đột nhiên ngồi bệt xuống đất: "Thế chị có muốn nhìn lại chính mình không?"
Tôi nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía cửa kính. Tấm kính phản chiếu khuôn mặt tôi - cũng trống trơn, không hề có ngũ quan, "Sao lại thế này..."
Trần T.ử Dương ấm ức kêu oan: "Em phát hiện ra từ lâu rồi! Nhưng em có thèm nghi ngờ chị đâu! Chị nói xem, có khi nào tất cả cửa sổ ở đây đều là ảo giác không?"
Chap 8 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 10 - Hết
Chương 9 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
Chương 11 - Hoàn
Bình luận
Bình luận Facebook