[Hệ Liệt Thiếu Nữ Địa Sư 18] - NHẶT CỐT SƯ

[Hệ Liệt Thiếu Nữ Địa Sư 18] - NHẶT CỐT SƯ

Chương 8

18/06/2025 14:49

Thông thường, đi nhặt h/ài c/ốt mà nhặt ra “âm thân”, thì phương pháp xử lý bao gồm có “khắc, th/iêu, hóa”.

“Khắc” là “phương pháp khắc thịt”, sau khi mọi người hợp lực nâng th//i th//ể lên, Nhặt cốt sư sẽ dùng d/ao c/ắt quần áo của người ch//ết, sau đó bắt đầu róc thịt. Sau khi róc hết thịt trên th//i th//ể, sẽ dùng rư/ợu gạo hoặc nước trà rửa sạch xươ/ng rồi cho vào hũ.

“Th/iêu” có nghĩa là hỏa táng, bởi vì mức độ nóng chảy của da, cơ và x//ương không giống nhau, dùng lửa đ/ốt hết phần thịt th//ối rữa, cho đến khi chỉ còn lại x//ương rồi mới bắt đầu nhặt x//ương.

Còn có một “phương pháp hóa thịt” khác, sử dụng chất hóa học để gia tăng tốc độ phân giải của phần thịt x//á/c ch//ết.

Nhặt cốt sư trước tiên sẽ dùng th/uốc khử trùng tên là “Hỗn hợp dầu than” đổ vào qu/an t/ài để khử trùng. Sau đó đổ nước sạch vào trong theo tỷ lệ để pha loãng cho đến khi nước ngập toàn bộ cơ thể.

Sau đó lại dùng móc, móc những tạp chất còn sót lại trong qu/an t/ài, chỉ để lại th//i th//ể, cuối cùng đổ 50 kg vôi sống vào, đổ xong lại đổ đầy nước rồi nhanh chóng đậy kín nắp qu/an t/ài.

Đá vôi khi gặp nước sẽ sinh ra nhiệt độ cao, bốc khói dày đặc, sau đó từ từ ng/uội đi rồi đông đặc lại, đây là quá trình hóa thịt.

Sau khoảng hai mươi phút, toàn bộ phần thịt th//ối đều có thể dung hóa, nhưng tóc và quần áo sẽ không bị ảnh hưởng.

Hôm qua trước khi chúng tôi đến đây, Lão Chu đã dặn đi dặn lại Giang Hạo Ngôn ghi nhớ thuộc lòng ba phương pháp này, còn bảo chúng tôi mang theo vôi sống, như thể ông ấy đã biết trước th//i th//ể có vấn đề.

“Giang Hạo Ngôn ưa sạch sẽ như vậy, nhất định sẽ không tự mình đi lóc thịt đâu, th/iêu cũng phiền toái, phải đi ki/ếm củi lửa mất nửa ngày. Nếu là tôi thì cứ dùng hóa chất xử lý cho xong.”

Tống Phỉ Phỉ xắn tay áo lên, nóng lòng thử nghiệm.

“Ngày trước tôi cực kỳ thích làm thí nghiệm hóa học, đi thôi, chúng ta đi giúp đi.”

Nói xong cô ấy liền đứng dậy đi sang một bên, xách thùng th/uốc khử trùng lên, tôi và Lục Linh Châu vẫn ngồi yên tại chỗ không di chuyển.

“Giang Hạo Ngôn, đổ cái này trước đi…a…”

Th/uốc khử trùng trong tay Tống Phỉ Phỉ rơi xuống đất, khiến những chiếc lá trúc vàng bên cạnh bay lên.

Cô ấy há to miệng nhìn Giang Hạo Ngôn, hai mắt cũng mở to, giống hệt như con gà đồ chơi la hét có giá hai tệ chín.

Tôi và Lục Linh Châu cũng không khá hơn là bao.

Đôi mắt của Lục Linh Châu lồi ra như con cóc, còn tôi, người mà cho dù núi Thái Sơn có sập ngay trước mắt thì cũng không biến sắc, chỉ có con ngươi r/un r/ẩy chứng minh cho nội tâm đang cực kỳ chấn động của mình.

Chỉ thấy Giang Hạo Ngôn hô hấp nặng nề, bế mẹ của Lưu Năng Sơn lên khỏi qu/an t/ài với vẻ mặt say mê, rồi dùng một tay véo vào má bà ấy, không phải, là mang cá của bà ấy.

“Bà đẹp quá.”

Giang Hạo Ngôn chu môi lên, cúi đầu hôn lên chiếc miệng rộng đã th//ối rữa đó.

Danh sách chương

5 chương
18/06/2025 14:49
0
18/06/2025 14:49
0
18/06/2025 14:49
0
18/06/2025 14:49
0
18/06/2025 14:49
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Phân Hóa Thành Omega Trước Mặt Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Chương 8

1 giờ

Ông Hoàng Âm Nhạc Theo Đuổi Tôi Lên Gameshow

Chương 6

1 giờ

Vợ Kiến

Chương 9

2 giờ

Hoàng thượng có bệnh

Chương 8

3 giờ

Ta Là Ác Nữ Phụ Chiếm Công Giả Mạo

Chương 6

3 giờ

Sau Khi Hồi Triều, Mẫu Thân Điên Cuồng Hộ Tử

Chương 7

3 giờ

Âm thanh hiểu lòng ta

Chương 6

3 giờ

Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết?

Chương 7

3 giờ
Bình luận
Báo chương xấu