Hơn nửa năm trôi qua nhanh như chớp mắt.
Cậu ta lười biếng cuộn tròn trên giường, đã ngủ ba ngày ba đêm.
Một cảm giác quen thuộc thoáng qua: “Tiểu Hoa, gần đây cậu bị sao mà không ăn uống vậy?”
“Tôi rất đ//au.” Cậu ta yếu ớt nhìn tôi, “Bên trong tôi như có một ngọn núi l//ửa vậy.”
“Cậu uống nước không?”
Cậu ta lắc đầu.
“Vậy cậu nghỉ ngơi tiếp đi.”
“Tôi sắp phải đi xa một chuyến.”
Chưa đợi tôi nói xong, thì cậu ta đã ng//ất xỉu.
Lúc gần ra khỏi cửa, tôi quay đầu nhìn cậu ta, trong lòng bất giác nghĩ, đây có lẽ là lần cuối tôi nhìn thấy cậu ta.
Bình luận
Bình luận Facebook