Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- CHUYỆN CỔ ĐỘC MIÊU CƯƠNG: DỊCH BỆNH
- Chap 8 - Hết
Người của các gia đình sốt ruột ném con cái nhà mình xuống nước.
Vừa xuống nước, những đứa trẻ đã bắt đầu thất khiếu chảy m/áu, nhuộm đỏ cả một vùng hồ. Đợi đến khi m.á.u tươi hóa thành một đám sương m/áu, thì những tia sáng vàng rực liền xuất hiện.
Cư dân thôn phát cuồ/ng nhảy xuống, vớt lấy những cục vàng sắp rơi xuống đáy.
Họ hớn hở nhìn từng đứa trẻ trên bờ: “Đây là bao nhiêu vàng chứ, mấy đời xài cũng không hết!”
Trước khi tôi bị ném xuống, vợ Trưởng thôn đã tự tay m.ổ b.ụ.n.g mẹ tôi. Một đứa trẻ bé tí xuất hiện trong tay vợ Trưởng thôn.
Một bầu nước hồ được đổ dốc vào miệng nó, đứa trẻ cũng bắt đầu nôn ra m.á.u tươi và vàng bạc ào ạt. Dưới sự chỉ đạo của vợ Trưởng thôn, mẹ tôi và đứa bé đều bị quăng xuống hồ nước.
Hai đám sương m.á.u xuất hiện. Tôi nhắm mắt không dám nhìn. Mẹ và em trai tôi đã biến thành cục vàng giữa biển m/áu.
Một người đàn ông lực lưỡng kéo tôi đến hồ nước. Cái giọng nói quen thuộc đó lại vang lên bên tai tôi:【Nhảy xuống đi! Tìm thứ nằm dưới hồ Trường Sinh, con sẽ có cơ hội sống sót!】
Tôi nhắm nghiền mắt, nhảy thẳng xuống lòng hồ.
Ngay lập tức, tôi cảm thấy thất khiếu của mình đ/au đớn tột cùng, m.á.u tươi văng tung tóe. Tôi c.ắ.n răng chịu đựng nỗi đ/au khổng lồ, bơi về phía thượng ng/uồn. Con sông không dài, nhưng tôi bơi như thể mãi không dứt.
Dưới đáy hồ Trường Sinh không sâu lắm, tôi tìm thấy một khối thịt nát bươm. Trên khối thịt có rất nhiều dây xích sắt, đã hoen gỉ vì bị nước ăn mòn.
Tôi thầm niệm trong miệng: “Con đã giúp Người, Người cũng phải c/ứu con!” Nói xong, tôi dùng hết sức bình sinh kéo mạnh dây xích, hai chân giẫm mạnh xuống đáy hồ.
Khi tôi gần như kiệt sức, sợi xích “rắc” một tiếng, đ/ứt làm đôi. Khối thịt bị xích kia bắt đầu ngọ ng/uậy, giống như một quả trứng của loài sinh vật nào đó.
Tiếng tim đ/ập vang lên trong tai tôi. Mắt tôi không nhìn thấy gì nữa. Cả lòng hồ bị bao phủ bởi một màu đen kịt, chỉ nghe thấy tiếng ong ong.
Tôi dốc hết sức bơi lên khỏi mặt nước.
Trên mặt đất, giờ đã đầy rẫy những con côn trùng dày đặc. Vài người như x/á/c sống đang c.ắ.n x/é lẫn nhau. Chẳng mấy chốc, những người này đều ngã vật xuống đất, cuối cùng biến thành một đống thịt th/ối r/ữa.
Tôi bàng hoàng nhận ra, mình đã ngừng nôn ra m/áu, thậm chí cơ thể cũng đã hồi phục, không còn chịu ảnh hưởng của Huyết Ôn nữa.
Trên mặt hồ, khối thịt kia từ từ nổi lên. Tất cả côn trùng đều nhanh chóng lao về phía hồ. Đợi đến khi lũ côn trùng bám đầy lên khối thịt, một xoáy nước khổng lồ đột nhiên xuất hiện trong hồ.
Một tiếng lách cách của dây xích vang lên, rồi khối thịt kia cùng với xoáy nước khổng lồ biến mất hoàn toàn.
Tôi nhìn quanh. Toàn bộ người trong thôn đã c.h.ế.t sạch. Trong những đống thịt nát kia là vàng bạc đếm không xuể.
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai tôi:【Cứ cầm lấy đi. Đây là thứ đó trả công cho con.】
【Ta đã giao dịch với nó, giúp nó thoát thân, đổi lấy bình an cho con.】
【Ta chỉ có thể đi cùng con đến đây thôi.】
【Ta thương con. Mãi mãi thương con!】
Tôi quỳ sụp xuống đất, nước mắt thấm ướt mặt đất.
Bởi vì giọng nói đó chính là - ông nội tôi!
Ngoại Truyện
Năm năm sau.
Một đội thám hiểm gồm bốn người xuất hiện ở ngoại vi thôn.
Người dẫn đầu nhìn ứng dụng định vị GPS: “Chắc chắn là ở đây rồi. Nghe nói người già ở thôn Trường Sinh sống rất lâu, chắc chắn phải có kho báu gì đó!”
Mấy người khác cũng gật đầu, rồi chỉ về hướng Tây Nam.
“Phía đó hẳn là hồ Trường Sinh mà họ nói!”
Bốn người nhanh chóng tiến về phía hồ Trường Sinh.
Hồ Trường Sinh giờ đã tan hoang, không còn giữ được sự trong vắt như xưa. Ba người lặn xuống nước, chỉ thấy ba sợi dây xích sắt nát vụn.
Người dẫn đầu ra hiệu, ba người kéo dây xích lên bờ. Người trên bờ đã chuẩn bị sẵn ròng rọc, bắt đầu đi/ên cuồ/ng kéo dây xích.
Tuy nhiên, một lực kéo cực mạnh đột nhiên truyền đến từ đầu kia của dây xích, ròng rọc bị bật tung, bị kéo xuống đáy nước.
Rất nhanh, đội thám hiểm bốn người bị kéo xuống nước, theo con đường dài được tạo ra bởi sợi xích, họ đi sâu vào bên trong.
Nước ở đó ngày càng trong vắt, cho đến khi họ tiến vào một hồ nước nhỏ không quá sâu.
Trung tâm hồ là một khối thịt bao phủ đầy vảy rồng, khối thịt vẫn đang nhịp nhàng đ/ập. Khi khối thịt bị mang đi, trong hồ bắt đầu vang lên tiếng ong ong.
Đêm đó, đội thám hiểm bốn người biến thành đội một người. Người đàn ông dẫn đầu lau chùi con d.a.o găm của mình, ba người còn lại nằm gục trong vũng m/áu. Khóe môi người đàn ông mỉm cười. Bên hông anh ta có một cuốn sổ tay nhỏ.
Trong cuốn sổ ghi chép:【Hóa Long Cổ. Là Tà cổ được nuôi dưỡng bằng mạng người. Khi ăn vào có công hiệu cải tử hoàn sinh, mọc da đắp thịt. Nếu dùng mạng người ôn dưỡng hàng trăm năm, nó sẽ mọc vảy rồng, trở thành Long cổ chân chính. Tương truyền, Long cổ nhập thể, có thể đắc đạo, bỏ x/á/c thành tiên.】
(Hết truyện)
Én giới thiệu một bộ kinh dị tương tự mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:
TÊN TRUYỆN: Vượt Trùng Sơn
Tác giả: Tích Tích Diêm
Anh trai tôi là sinh viên Đại học đầu tiên của thôn.
Trong bữa tiệc ăn mừng, mẹ đã bỏ t.h.u.ố.c chuột vào thức ăn, đầu đ/ộc c.h.ế.t tất cả những người còn lại trong thôn.
Vượt qua x/á/c anh trai, bà ngước mắt nhìn về phía tủ quần áo nơi tôi đang trốn: “Quên mất, ở đây vẫn còn một con chuột nhỏ.”
1.
Từ khi tôi bắt đầu có ký ức, tôi đã nhận ra mẹ tôi khác biệt so với những người phụ nữ khác trong thôn.
Bà bị xích bên cạnh cái giường đất, một sợi xích sắt to sụ buộc ch/ặt ở mắt cá chân, mỗi cử động đều vang lên tiếng lanh canh.
Căn phòng đó không có cửa sổ, không có ánh sáng, trên tường đầy rêu mốc lâu năm.
Mẹ tôi buông tóc, cúi đầu ngồi giữa một khoảng tối mịt mờ.
Không khóc, không làm ầm ĩ, cũng không nói chuyện, giống như một vật trang trí vô tri vô giác trong căn phòng mục nát này.
“Tại sao lại xích mẹ ạ?” Một ngày nọ, tôi bước vào căn phòng đó, dũng cảm lên tiếng phản đối với ba.
Ba tôi sững sờ, rồi ngay lập tức trừng mắt gi/ận dữ: “Trần Thanh Thanh, ai cho phép mày vào đây?! Cút ra ngoài cho tao!”
Bà nội nghe thấy tiếng, vặn tai tôi lôi ra ngoài: “Con ranh con c.h.ế.t tiệt, ở đây đâu có phần cho mày nói chuyện!”
Bà A Má hàng xóm đang ngồi trong sân phe phẩy quạt, thấy tôi bị ném ra ngoài, bà ta nở nụ cười kỳ quái.
Bà ta thần bí ghé lại gần, hạ thấp giọng: “Thanh Thanh à, mẹ con là một người đàn bà đi/ên! Con hãy tránh xa bà ấy ra, nếu không, con cũng sẽ bị lây bệ/nh đi/ên!”
Tôi cúi đầu, không nói gì.
Không phải đâu, mẹ tôi không phải là người đàn bà đi/ên.
Mấy chú ở đầu thôn nói rằng, mẹ tôi biết chữ, là người từ “bên ngoài” đến.
Bên ngoài là đâu?
Tôi đứng trên chỗ cao nhất trong thôn nhìn ra xa, chỉ thấy rất nhiều ngọn núi, trùng trùng điệp điệp, nhấp nhô, không có điểm cuối.
2.
Năm tôi sáu tuổi, thôn bên cạnh có đám cưới, hầu như tất cả mọi người trong thôn đều đi dự.
Hôm đó, tôi lén lút đi thăm mẹ, bà lần đầu tiên nói chuyện với tôi.
Bà ngẩng đầu, dưới mái tóc dài bẩn thỉu lộ ra đôi mắt đen láy: “Thanh Thanh, con giúp mẹ tìm chìa khóa có được không?”
Tôi nói: “Được ạ.”
Chìa khóa được giấu trong tủ quần áo, cách bà chỉ vài mét. Nhưng bà bị xích, không thể lấy được.
“Cạch” một tiếng, cái khóa gỉ sét rơi xuống đất, mẹ tôi lảo đảo đứng dậy: “Cảm ơn Thanh Thanh, vậy chơi với mẹ một trò chơi nữa nhé?”
Mắt tôi sáng lên, háo hức hỏi: “Trò gì ạ?”
Bà cười cười: “Chúng ta chơi trốn tìm nhé, mẹ đếm mười tiếng, con trốn trước đi. Rồi mẹ sẽ đi tìm con, được không?”
Ngày hôm đó, tôi trốn trong chuồng cừu từ sáng đến tối, lòng đầy mong đợi mẹ sẽ tìm thấy mình.
Tôi đã không chờ được.
Đêm đến, đầu thôn đột nhiên bùng lên những ngọn đuốc, tôi nghe thấy tiếng dân trong thôn la ó: “Con tiện nhân hôi hám, lại còn không ngoan ngoãn!”
“Còn dám chạy? Tao đ.á.n.h g/ãy chân mày!”
Tôi hoảng lo/ạn chạy ra đầu thôn xem, đúng lúc nhìn thấy ba tôi mặt mày âm u.
Mẹ bị ông ta túm tóc, bị kéo lê như một bao tải rá/ch.
Bà đã… bị bắt lại.
Đứa cháu trai b/éo ú của bà A Má hàng xóm cười toe toét khạc nhổ vào mặt mẹ: “Phì phì phì, con đàn bà đi/ên bị bắt về rồi!”
Bên cạnh ba, anh trai tôi ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c bước đi, như một vị tướng quân chiến thắng trở về.
Tôi nghe thấy mấy người dân trong thôn thì thầm: “Thằng bé Tiểu Vũ này, đúng là thông minh!”
“Tuổi nhỏ đã biết bắt mẹ mình, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ lớn!”
“Mẹ nó đúng là nữ sinh viên Đại học ở thành phố, sinh ra đứa bé thông minh thật!”
“Hahahahaha, hôm khác tao cũng m/ua một người phụ nữ từ bên ngoài về, sinh ra một đứa con thông minh.”
Mẹ bị kéo lê đến cửa nhà, bà nội cầm chổi đ.á.n.h vào người bà: “Không ngoan ngoãn, tao cho mày không ngoan ngoãn này! Hôm nay tao nhất định phải đ.á.n.h c.h.ế.t mày…!”
Mọi người cười ồ lên.
Trong tiếng cười đùa, mẹ dường như khẽ ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy đôi mắt bà, đen thẫm, như một dòng sông ngầm đang cuộn sóng.
3.
Sau khi thất bại trong việc bỏ trốn, mẹ tôi như biến thành một người khác.
Mỗi lần ba đến thăm, bà không còn im lặng nữa, ngược lại còn cười tươi nói chuyện với ông.
Ba bị bà dỗ dành đến vui vẻ khôn xiết, dần dần nới lỏng xiềng xích.
Bà cũng dường như đã quên chuyện anh trai đã b/án đứng bà, đối xử với anh bằng giọng điệu nhẹ nhàng.
Anh trai ngày càng dựa dẫm vào bà, thậm chí còn chủ động nhờ bà kèm cặp bài tập.
Bà nội thấy bà có vẻ đã an phận, dần dần buông bỏ sự nghi ngờ.
Thế là, phạm vi hoạt động tự do của mẹ ngày càng rộng hơn.
Năm đó, dưới sự kèm cặp của mẹ, anh trai tôi thi đậu vào trường cấp Ba trọng điểm của huyện, cũng là người duy nhất trong thôn từ trước đến nay.
Chiếc xích ở mắt cá chân mẹ được tháo ra hoàn toàn.
Bà như một người phụ nữ nông thôn bình thường, bận rộn làm việc trong bếp và ngoài đồng.
Mấy tên du côn ở đầu thôn nháy mắt với ba, khen ông biết dạy vợ.
Mẹ nghe thấy, cười đáp lại vài tiếng.
Bà dường như đã hoàn toàn quên đi vết s/ẹo đen sẫm quanh mắt cá chân. Hiếu thảo với bà nội, lấy lòng ba, nuông chiều anh trai. Cho đứa cháu trai b/éo ú của bà A Má lắm chuyện ăn kẹo.
Tốt với tất cả dân trong thôn, duy chỉ đối với tôi thì lạnh nhạt.
Bà sẽ cùng bà nội lớn tiếng m/ắng tôi là đồ bỏ đi. Nói rằng nuôi tôi đến mười tám tuổi, sẽ b/án tôi đi để cưới vợ cho anh trai.
Chương 6
Chương 30
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
8 - END
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook