Tiếng chuông chùa từng hồi từng hồi vang vọng, lan xa mãi tới con đường cao tốc phía xa.
Khi chúng tôi dần hồi phục tinh thần, trời đã bắt đầu hửng sáng.
Tôi nhảy xuống xe, ngoài vết phanh hằn rõ trên mặt đường, chẳng thấy gì khác.
Phần thân tượng Phật vẫn ngồi trang nghiêm trên xe, tấm vải đỏ che phủ nguyên vẹn.
Sáu giờ sáng, chúng tôi dưới ánh nắng ban mai đưa phần thân tượng về chùa.
Vị tri khách cùng Đại sư Huệ Minh - Giám viện trong chùa đã tiếp đón chúng tôi.
Sau khi phần thân tượng được đưa vào điện Phật, tôi hỏi Đại sư về tiếng chuông sớm nay.
Đại sư Huệ Minh nói, đó là do Trụ trì đặc biệt dặn dò, sáng nay phải đ/á/nh chuông sớm hơn một tiếng.
Bởi sau khi nghe tin tài xế trước đó chở phần đầu tượng Phật lâm bệ/nh, ngôi chùa phải gõ chuông để cầu phúc cho cậu ấy.
Tôi thay Đại Thuận cảm tạ các sư trong chùa, lại đặc biệt thắp hương cúng bái.
Lúc ra về, tôi vẫn không yên tâm, khéo léo hỏi Đại sư Huệ Minh về phần đầu tượng Phật đưa đến liệu có sai sót gì không.
Tôi nói chúng tôi đã thay Đại Thuận thắp hương dọc đường, nhưng vẫn cảm thấy hương chưa đủ.
Bởi tôi mãi nhớ hình ảnh cuối cùng: phần đầu tượng Phật trên chiếc xe tải kia dường như chưa xoay hẳn về hướng chính diện.
Đại sư Huệ Minh mỉm cười: "Thí chủ có tấm lòng nhân ái, hương Phật đã ở trong tâm của thí chủ rồi, sao có thể thiếu được?"
Bình luận
Bình luận Facebook