Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Khởi Linh Trương
- CẠM BẪY DA THỊT
- Chương 9
11.
A Thanh nhìn dòng m.á.u đen chảy ra từ người tôi, như thể nhìn thấy con quái vật đ/áng s/ợ nhất trần đời.
"Lời nguyền... là lời nguyền của mụ già đó!" Cô ta vứt d.a.o, đi/ên cuồ/ng chạy về phía nhà vệ sinh, muốn đỡ gã đàn ông dậy. Gã lúc này hơi thở đã đ/ứt quãng, lớp da mặt dưới tác dụng của chất kiềm và khí huyết của tôi bắt đầu bong ra từng mảng. Giống như lớp vôi tường cũ kỹ bị tróc vảy.
Tôi nhìn vết thương của mình, dòng m.á.u đen đang chậm rãi đông lại, hình thành một loại vảy quái dị trông như vảy cá. Cảm giác này rất lạ, không hề đ/au đớn, ngược lại còn có một sự tỉnh táo lạnh lùng.
Tôi đứng dậy, nhặt con d.a.o lọc xươ/ng dưới đất lên, "Bây giờ, đến lượt tôi." Giọng nói của chính mình nghe qua cũng thấy xa lạ.
Tôi từng bước tiến về phía họ.
"Đừng qua đây! Đừng qua đây!" A Thanh ôm đầu gã đàn ông, thét lên, "Chúng tôi chỉ muốn sống tiếp thôi! Chuyện đó có gì sai chứ?"
"Sống tiếp?" Tôi cười lạnh, "Vì cái thứ gọi là tình yêu của các người mà phải khiến ba cô gái biến mất? Khiến x.á.c c.h.ế.t của Chu Ngật cũng không được yên nghỉ?"
Tôi giơ d.a.o lên, nhắm thẳng vào mặt A Thanh.
"Cô Lâm, c/ầu x/in cô..." Giọng gã đàn ông yếu ớt gần như không nghe thấy, "G.i.ế.c tôi đi... đưa mạng của tôi cho A Thanh..."
"Mạng của anh đã sớm không còn nằm trong tay anh nữa rồi." Tôi cảm thấy mảng da sau gáy đang đ/ập liên hồi. Đột nhiên, tôi làm ra một hành động khiến chính mình cũng chấn kinh. Tôi dùng d.a.o lọc xươ/ng, thuận theo vết hằn sau gáy, rạ/ch mạnh xuống.
Không có cảm giác đ/au. Từ dưới lớp da của mình, tôi rút ra một lá bùa vàng đẫm m.á.u. Lá bùa đó đã chuyển sang màu đen kịt.
Ngay khoảnh khắc bùa chú rời khỏi cơ thể, ánh đèn trong nhà vệ sinh chớp tắt kịch liệt. Vô số bóng hình mờ ảo hiện ra trong không gian chật hẹp. Đó là những cô gái đã mất tích ở trấn Thanh Thạch. Họ không có mặt, chỉ có hốc mắt trống rỗng, vây quanh đôi nam nữ kia và phát ra những tiếng gào thét không lời.
"Trả lại cho tôi... trả lại mặt cho tôi..."
Những hư ảnh đó lao vào A Thanh và gã đàn ông. Tôi tựa vào ghế sofa phòng khách, nhìn họ quằn quại, lăn lộn trong những cuộc tấn công hư vô. Cơ thể họ bắt đầu th/ối r/ữa với tốc độ mắt thường có thể thấy được, những lớp da đi mượn, những thớ thịt khâu vá đều tan rã ngay lúc đó.
Cuối cùng, trên sàn nhà chỉ còn lại hai vũng chất lỏng tanh hôi và vài bộ quần áo lộn xộn. Còn có tấm ảnh đã ch/áy đen thui.
Trời sáng rồi.
Tôi ngồi trên sàn phòng khách, vết thương đã hoàn toàn lành lại, đến một vết s/ẹo cũng không để lại. Điện thoại reo, là cảnh sát Trần.
"Cô Lâm, chúng tôi có tiến triển mới rồi. Chúng tôi phát hiện một căn hầm ngầm ẩn dưới đống đổ nát ở trấn Thanh Thạch, bên trong tìm thấy rất nhiều mô cơ thể người bị thu thập trái phép, còn có... một bản sao chứng minh thư của cô."
Tôi im lặng hồi lâu, rồi mở lời: "Cảnh sát Trần, hai người đó, đã c.h.ế.t rồi."
"Cô nói gì? Ai c.h.ế.t?"
"Kẻ sát nhân, và người đàn bà mà hắn muốn hồi sinh."
Sau khi cúp điện thoại, tôi vào phòng tắm, rửa sạch vết m.á.u trên người. Trong gương, tôi vẫn xinh đẹp rạng ngời như cũ. Chỉ có điều, khi tôi nở một nụ cười, lúm đồng tiền bên khóe miệng đã không bao giờ xuất hiện nữa.
12.
Tôi thay một bộ đồ sạch sẽ, ném chiếc hộp chuyển phát chứa sợi dây chuyền và tấm ảnh vào thùng rác. Cảnh sát nhanh ch.óng có mặt tại hiện trường. Họ nhìn căn phòng trống rỗng cùng những dấu vết phản ứng hóa học kỳ quái trên sàn nhà, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ hoang mang.
"Cô Lâm, cô nói ở đây đã xảy ra một cuộc xô xát?"
Tôi chỉ vào ổ khóa nhà vệ sinh bị g/ãy nát, rồi đưa tay chỉ vào vết thương đã biến mất trên cánh tay mình - dù tôi nói đó là vết trầy xước, nhưng chính tôi cũng không biết giải thích thế nào về việc nó tự lành trong nháy mắt.
"Hai người kia đâu?" Cảnh sát Trần nhíu mày.
"Biến mất rồi." Tôi trả lời thành thật. Dù nghe qua có vẻ giống một kẻ đi/ên, nhưng sau khi trải qua hàng loạt sự kiện siêu nhiên này, tôi không muốn thêu dệt thêm bất kỳ lời nói dối nào nữa.
Cảnh sát thu thập mẫu vật trong phòng. Vài ngày sau, cảnh sát Trần tìm tôi, sắc mặt anh ta cổ quái chưa từng thấy, "Những chất lỏng đó... kết quả giám định cho thấy đó là sản phẩm phân hủy sinh học cực kỳ phức tạp. Bên trong chứa DNA của con người, nhưng chuỗi gene đã bị biến dị nghiêm trọng. Đối chiếu dữ liệu, đó chính x/á/c là hai kẻ mất tích mà cô đã nhắc tới."
Anh ta nhìn tôi, ngập ngừng hồi lâu: "Cô Lâm, cô chắc chắn mình không biết gì chứ?"
"Tôi chỉ biết rằng, mình đã sống sót."
Vì không có bất kỳ bằng chứng trực tiếp nào cho thấy tôi g.i.ế.c người - thậm chí còn không có cả t.h.i t.h.ể, cộng thêm việc tôi vốn là nạn nhân, cảnh sát cuối cùng chỉ có thể liệt vụ án này vào danh sách án treo chưa có lời giải.
Tôi b/án căn nhà ở Thượng Hải, nghỉ việc. Tôi muốn đi đến một nơi. Trấn Thanh Thạch. Tôi muốn đi gặp "con q/uỷ" đó.
Khi tôi đặt chân lên mảnh đất trấn Thanh Thạch lần nữa, trời đã vào đầu Thu. Trấn cổ vẫn ẩm ướt như cũ, ngôi nhà lầu nhỏ năm nào giờ đã hoàn toàn thành một đống đổ nát, gạch vụn ngói tan, cỏ hoang mọc cao quá đầu gối.
Tôi tìm đến hang động ở núi sau. Trong hang trống huệch, những bộ d.a.o kéo và giường gỗ đều đã biến mất, chỉ còn lại những vết ch/áy đen loang lổ trên vách đ/á.
Chương 10
Chương 10
Chương 13
Chương 20
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook