Cầm được buông được

Cầm được buông được

Chương 6

30/06/2026 22:44

Tính ra, thời gian cũng chỉ mới trôi qua một năm thôi.

Cố Từ quả thực là kẻ có th/ủ đo/ạn. Bắt đầu từ mối tình một đêm đó, anh ta đeo bám, làm nũng, dính lấy tôi như chú chó lớn mãi không chịu rời đi.

Là do tôi m/ù mắt, coi kẻ ăn cháo đ/á bát là chó trung thành.

Giờ đây, tôi lặng lẽ nhìn gương mặt ấy.

Phải thừa nhận rằng, tôi vẫn rất thích nó.

Tôi nhìn anh ta đầy thành khẩn: "Cố Từ, thực ra anh có thể cân nhắc tiến quân vào giới giải trí."

Gương mặt điển trai như vậy, diễn xuất tốt như vậy, lại còn sở hữu đôi mắt nhìn thứ gì cũng thâm tình như thế.

Thật không biết Thẩm Lâm đã tìm đâu ra loại "vũ khí sắc bén" này, tôi nhận thua.

Khi tôi định bước qua người anh ta, Cố Từ đột nhiên bật dậy, ôm chầm lấy tôi. Trong phút chốc trời đất quay cuồ/ng, tôi bị đ/è xuống sàn bếp.

Cũng may, gáy tôi được bàn tay anh ta Iót lại nên không đ/au lắm.

Dù sao thì cũng vừa nằm viện ba ngày, tôi không muốn vừa mới xuất viện đã phải quay lại đó đâu.

Tôi bị ép phải ngửa mặt nhìn anh ta.

Theo sau sự im lặng kéo dài, tiếng thở của Cố Từ càng lúc càng nặng nề, càng lúc càng dồn dập. Đôi mắt kia đỏ ngầu.

Tôi rất nghiêm túc: "Nếu muốn đá/nh nhau, ít nhất đừng chơi chiêu đá/nh lén chứ. Chẳng có chút đẳng cấp nào cả."

Cố Từ thở gấp hơn. Tôi còn sợ anh ta lên cơn hen suyễn rồi ch*t ngay trên người tôi đấy.

Ch*t thì được, đừng làm liên lụy đến tôi.

Không biết đã qua bao lâu, anh ta đột nhiên bắt đầu cởi cúc áo tôi.

Không phải chứ... đồ s/úc si/nh à?

Tôi giữ ch/ặt cổ tay anh ta, chỉ h/ận không thể bẻ g/ãy bàn tay này: "Cố Từ, đàn ông cứng ngắc ngủ chẳng có chút dư vị nào đâu, đừng có làm khổ bản thân mình như thế."

Khi đám người trong phòng bao nói những lời đó để cười nhạo tôi, Cố Từ không hé nửa lời. Bây giờ anh ta lại đang lên cơn gì đây?

Cố Từ cười khẽ, như thể vừa trút được gánh nặng, mang theo ý cười nhẹ nhõm: "Những lời đó không phải anh nói. Họ nói bậy nói bạ cả đấy, em đừng để ý."

Thấy tôi không nói gì, tay kia của anh ta nắm lấy tay tôi: "Nếu em còn gi/ận, lát nữa anh sẽ gọi bọn họ ra hết. Em đá/nh từng đứa một, đá/nh đến khi nào hả gi/ận thì thôi."

Nói xong, anh ta lấy lòng cọ cọ vào lòng bàn tay tôi.

Tôi rất khó để diễn tả tâm trạng lúc này.

Đại loại như có một năm tôi đi xem triển lãm. Rất thích một chiếc bình sứ trắng, nhưng sau đó phát hiện chiếc bình ấy vốn đã vỡ nát.

Trơ mắt nhìn thứ mình từng thích mục nát ngay trước mặt.

Giống như đang nhắc nhở tôi rằng...

Nhìn kìa, thứ em thích, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Danh sách chương

5 chương
30/06/2026 22:45
0
30/06/2026 22:45
0
30/06/2026 22:44
0
30/06/2026 22:42
0
30/06/2026 22:41
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu