(Bản Dịch) Chinh Chiến Tại Tuyến Online

(Bản Dịch) Chinh Chiến Tại Tuyến Online

Chương 232: Hoàn thành First Blood (1)

03/02/2025 16:28

Chương 232: Hoàn thành First Blood (1)

"Thằng này đi/ên rồi à! Thật sự là chán sống rồi nên mới dám làm thế!"

Nghĩ đến đây, Cổ Ngữ vội mở kênh giọng nói công hội ra để gọi người chơi ở Minh Phủ chạy đi xem thử trên cổng thành còn treo đầu của Sát Na không.

Một phút sau, thành viên công hội đăng một tấm ảnh trong kênh công hội.

Thấy tấm ảnh này, tất cả mọi người ở đây đều ngây ra như phỗng.

Trong tấm ảnh đó, trên cổng thành Minh Phủ lại treo một cái đầu Sát Na được điêu khắc bằng gỗ.

Nếu không phải lần này Tôn Khởi phát hiện ra thì mọi người ra vào thường xuyên, lại thật sự không ai chú ý tới việc này. Tâm trạng của mọi người lúc này vô cùng đ/au tim.

"Trời đất ơi! Người anh em thật đúng là bá chấy. Ông muốn lên trời hả!"

"Đuổi theo! Nhất định phải đuổi theo nó! Không ép nó phải bỏ game thì ai biết thằng này sẽ làm ra bao nhiêu chuyện khác người nữa!"

Sau đó Cổ Ngữ bảo Tôn Khởi chỉ đường, cả tiểu đội Thần Thoại đi/ên cuồ/ng đuổi theo hướng Hồ Hạch chạy trốn, thề phải tiêu diệt viên u á/c tính trong đám người chơi này.

Lúc này, Hồ Hạch đang h/oảng s/ợ đi/ên cuồ/ng chạy trốn về phía trước. Từ vẻ mặt của con cún, anh ta đã biết chuyện mình tr/ộm đầu Sát Na đã không thể giấu được nữa rồi. Nếu mình không chạy thì thật sự xong đời rồi.

đi/ên cuồ/ng chạy trốn một mạch, nhưng khi quay đầu lại, anh ta kinh hãi phát hiện ra một đội sát thủ đang mở Ảnh Bộ xuất hiện đằng sau anh ta.

"Má ơi!" Giờ phút này Hồ Hạch chỉ h/ận mình không mọc thêm mấy cái chân để chạy nhanh hơn nữa.

Sau khi rẽ qua một tảng đ/á chặn đường, Hồ Hạch đang định chạy trốn tiếp thì bỗng cảm thấy thân thể nặng trĩu, bị một luồng lực lượng kéo sang bên cạnh.

Khoảnh khắc ngã lăn xuống đất, Hồ Hạch muốn phản kháng ngay lập tức, nhưng lại thấy một chàng trai khuôn mặt thanh tú vô cùng nghiêm túc lắc đầu với anh ta.

"Vèo! Vèo! Vèo!" Lúc này, đội ngũ sát thủ mở Ảnh Bộ lướt qua trên đầu họ.

Sau khi x/ác định họ đã đi xa, chàng trai mới vẫy tay với Hồ Hạch: "Đi theo tôi!"

Hồ Hạch hơi ngơ ngác, không rõ tại sao người này lại giúp mình, nhưng anh ta vẫn đi theo.

Hồ Hạch đi theo chàng trai một đoạn đường rẽ trái cua phải trong đống tảng đ/á, đến mảnh đất trung ương được tảng đ/á bao quanh, chàng trai mới dừng bước.

"Anh đã an toàn rồi!"

Hồ Hạch không khỏi cảm động, vội biết ơn nói: "Người anh em, thật sự là rất cảm ơn cậu!"

"Đừng khách sáo. Tôi cảm thấy anh cũng chẳng làm sai gì cả. Chơi game mà, vui vẻ mới là quan trọng nhất." Mặc Phỉ vỗ vai Hồ Hạch cười nói.

"Thật tri kỷ!" Hồ Hạch vội kích động cầm tay Mặc Phỉ.

Giờ khắc này, anh ta cảm thấy rốt cuộc cũng có người thấu hiểu mình. Thì ra trong đám người chơi vẫn có người cùng suy nghĩ, cùng chí hướng với mình.

"Phập!"

Đúng lúc đó, tiếng lưỡi d/ao đ/âm vào thân thể vang lên. Hồ Hạch không khỏi run lên, khó tin quay đầu nhìn về phía sau, phát hiện sau lưng mình là một thiếu nữ tóc dài đáng yêu đang mỉm cười cầm d/ao găm đ/âm vào lưng mình.

"Tôi…"

"Phập!" Cô gái mỉm cười rút d/ao găm ra rồi lại đ/âm một nhát nữa.

"Người anh em, c/ứu tôi với!"

Hồ Hạch tưởng mình bị thành viên của công hội Thần Thoại phát hiện nên vội quay đầu nhìn về phía Mặc Phỉ muốn cầu c/ứu, lại thấy Mặc Phỉ cũng đang giơ d/ao găm đ/âm vào ngựk anh ta.

"Phập!"

Lúc này, Hồ Hạch đần mặt ra, không rõ tại sao vừa rồi vẫn còn là ân nhân c/ứu mạng của mình mà bây giờ lại bỗng nhiên ra tay gi*t mình.

"đ/âm lén!" Sau lưng lại vang lên tiếng kêu khẽ của cô gái. Trên đầu Hồ Hạch cũng hiện lên chữ bạo kích đỏ như m/áu.

Tầm mắt anh ta dần trở nên mơ hồ…

"Tại sao?" Trước khi ch*t, Hồ Hạch tuyệt vọng hỏi Mặc Phỉ.

"Chơi game mà, vui vẻ là quan trọng nhất. Nhưng anh lại khiến bọn tôi không vui…" Mặc Phỉ cười đáp.

"Thì ra là thế…"

Thân thể Hồ Hạch ngã gục xuống đất.

Giây phút này anh ta cảm thấy thật mệt mỏi, thể nghiệm trò chơi quá kém cỏi, người anh em Q/uỷ Tướng đã từng thề non hẹn biển bỏ mặc anh ta chạy trốn một mình, đã bảo là ân nhân c/ứu mạng mà lại ra tay với anh ta. Thế giới này quá nhiều cạm bẫy, một người trong sáng như mình thì sống sót thế nào được đây.

"Bé Bưởi, chụp ảnh lại đi!" Lúc này, chàng trai sát thủ Mặc Phỉ vội nói với cô gái.

Cô gái nghe vậy thì gật đầu, mở chức năng camera ra chụp ba bức liên tục với th* th/ể của Hồ Hạch.

Sau đó hai người ngồi cạnh nhau, bắt đầu đăng ảnh gi*t ch*t Hồ Hạch lên diễn đàn.

[Đã kích sát mục tiêu Người Luyện X/ác, đang ngồi chờ tiền thưởng…]

Shin Cậu Bé Bút Chì: Chúc mừng! Chúc mừng! First blood* thành công! (Thưởng: 0.01 h/ồn tệ)

*First blood là chiến công đầu hạ gục đối thủ và câu này trong tiếng Anh dịch ra tiếng Việt là "m/áu đầu tiên", khi bạn được chiến công đầu bạn sẽ được nhiều tiền hơn và sẽ lên cấp nhanh hơn.

Lợn Rừng Peggy: Trong lòng sảng khoái quá trời, chuẩn bị chờ thằng đó hồi sinh ở Minh Phủ thôi, làm tốt lắm! (Thưởng: 20 h/ồn tệ)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi chăm sóc mẹ vợ bị đột quỵ suốt bốn năm, nhưng không nhận được một xu trong khoản bồi thường 2,6 triệu. Sau đó, bà tái phát bệnh và gọi cho tôi, tôi bình thản đáp: Không tiện.

Chương 13

6 phút

Tôi nằm viện không ai chăm sóc, liền cắt đứt khoản trợ cấp 3500 tệ mỗi tháng cho con gái, nó lại nhắn: Mẹ chồng con nằm viện, tiền bạc cạn kiệt, mẹ chuyển trước ít tiền đóng viện phí cho bà ấy đi

Chương 15

8 phút

Cậu bảo tôi trông con giúp, lúc ăn cơm mợ lên tiếng: "Từ giờ mỗi tháng đóng ba triệu tiền ăn", tôi bật cười, ngay trong ngày hôm đó liền thu dọn hành lý về quê.

Chương 11

13 phút

Lương năm 6,8 triệu, bố vợ cấm ngồi bàn chính, tôi cùng anh em nhậu ngoài vỉa hè đến đêm, vợ gọi 236 cuộc nhỡ, tôi chặn thẳng tay

Chương 17

15 phút

Cô nuôi con mười năm, tiền đền bù giải tỏa hai tỷ bà đem cho hết hai đứa con trai, tôi đẩy hành lý ra cửa: Đã bảo con trai bà tốt thế, bà về mà sống với nó đi.

Chương 12

21 phút

Bố chồng ở biệt thự của tôi tám năm, đến đại thọ bảy mươi sáu tuổi ông công khai tuyên bố ngôi nhà thuộc về anh chồng, tôi mỉm cười gọi điện cho chồng

Chương 17

24 phút

Ngày thứ 7 sau ly hôn, chồng cũ đăng ký kết hôn với người mới, tôi rút sạch tiền tiết kiệm đi du lịch, mẹ chồng cũ nhắn tin: "Nó bị ngã gãy xương rồi, mau về chăm sóc nó đi", tôi vừa từ chối thì điện thoại reo lên

Chương 11

28 phút

Trong tiệc cưới, mẹ chồng ép tôi đưa 92 vạn tiền hồi môn cho em chồng mua nhà, MC hỏi tôi có đồng ý không, tôi mỉm cười nói một câu, cả hội trường lặng ngắt như tờ

Chương 13

30 phút
Bình luận
Báo chương xấu