Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Thiếu gia giả thức tỉnh rồi
- Chương 29
Cảm giác nặng nề khắp cơ thể khiến tôi tưởng mình vẫn đang trong cơn mộng mị.
Tôi kéo chăn ra, thân thể trần trụi chi chít những vết hồng ửng.
Gương mặt tối sầm lại khi hồi ức về chuyện xảy ra ngày hôm qua ùa về.
Hơi thở bỏng rát, âm thanh thịt da va đ/ập, rồi cái khoảnh khắc kiệt sức nhưng lại bị kéo quay về hết lần này tới lần khác. Một thằng đàn ông bị cưỡ/ng hi*p nghe thật nh/ục nh/ã.
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, không đ/ập cho anh một trận thì khó mà ng/uôi ngoai cơn gi/ận. Tốt nhất là khiến anh cả đời này không còn làm chuyện nam nữ được nữa.
Bản thân tôi vốn chẳng phải loại người lương thiện, nhưng đằng sau Tô Từ còn có cả nhà họ Tô - thứ mà hiện tại tôi chưa đủ sức đối đầu. Phải tính kỹ mới được.
...Coi như bị chó cắn vậy.
Tôi bước xuống giường, chân vừa chạm đất đã ngã dúi dụi. Ánh mắt tôi như muốn phun lửa.
Tô Từ thấy tôi nằm dưới đất, liền đặt bát cháo đang cầm định đến đỡ.
Vừa thấy anh là tôi đã nổi đi/ên, chưa kịp chạm vào người, tôi đã tung một quyền thẳng mặt.
Bị đ/á/nh một quả, Tô Từ vẫn không tức gi/ận.
Anh ăn mặc chỉnh tề, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nuông chiều.
"Mấy ngày qua là lỗi của anh, không kiềm chế được. Em còn gi/ận thì cứ đ/á/nh thêm vài quyền nữa cũng được."
Tôi chẳng thèm đáp lại, chưa từng thấy ai lại chủ động đòi ăn đò/n thế này. Đánh xong lại như đang tán tỉnh nhau vậy.
Bộ đồ mặc hôm qua đã rá/ch tả tơi. Tôi trần truồng bước thẳng vào phòng thay đồ của Tô Từ.
Căn phòng này quá đỗi quen thuộc với tôi, từng chi tiết bài trí đều in hằn trong trí nhớ.
Tôi cảm nhận rõ ánh nhìn sau lưng đang trở nên sắc lẹm.
Lờ đi cảm giác đó, tôi lấy chiếc áo len trắng thường mặc cùng quần dài.
Cơn mỏi nhừ khắp người khiến những động tác đơn giản nhất cũng trở nên khó khăn vô cùng.
"Đến ăn đi em."
Thay đồ xong, tôi để chân trần bước về phía cửa. Vặn tay nắm nhưng không mở được, thử quét vân tay ngón cái cũng vô hiệu.
Tôi bật cười gằn, quay lại nhìn Tô Từ đang ngồi trên giường.
Lúc này anh đang từ tốn khuấy thìa trong bát cháo.
"Anh nh/ốt em?"
Anh giữ nguyên sắc mặt, nhìn tôi: "Em ăn xong, anh sẽ nói."
Đằng nào cũng không thoát được, mà bụng tôi cũng đã hơi đói.
Tôi định với lấy bát cháo nhưng bị anh ngăn lại một cách cương quyết.
"Anh đút cho em, bé cưng à."
Chân mày tôi gi/ật giật, hít một hơi thật sâu. Đồ đồng tính ch*t ti/ệt.
Tôi gi/ận đến mức phải bật cười, méo mó miệng nói từng tiếng: "Được thôi."
Anh đưa thìa cháo đến miệng, tôi vô h/ồn há miệng nuốt. Chẳng mấy chốc bát đã cạn đáy.
Tôi cố bắt bẻ: "Cháo ngọt quá, ngấy ch*t đi được."
Tô Từ áp sát, hôn nhẹ lên môi tôi, đầu lưỡi li /ếm qua khóe miệng.
Chàng trai môi hồng răng trắng như tảng băng vừa tan chảy.
Nhìn người tình hay bắt bẻ trước mặt, ánh mắt anh tràn ngập sự cưng chiều.
"Đúng là hơi ngọt thật. Nhưng lần sau anh sẽ cố gắng hơn."
Chương 13
Chương 19
Chương 16.
Chương 14
Chương 13
Chương 13
Chương 15
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook