BETA Ở TRÊN, ALPHA Ở DƯỚI

BETA Ở TRÊN, ALPHA Ở DƯỚI

3

11/07/2026 00:51

Tôi tắt khung chat. Mười giây sau lại mở.

Lâm Vực: 【Bao giờ đo dữ liệu?】

Trúc Dạng: 【Trong một tuần.】

Tôi nhìn đồng hồ. Vẫn còn sớm. Tôi đi thẳng tới phòng Văn Từ. Anh mở cửa khá lâu. Lúc bước vào, tôi mới phát hiện sắc mặt anh trắng đến mức không bình thường, bước chân cũng nặng hơn.

“Anh đang trong kỳ nh.ạy cả.m?” Văn Từ không trả lời ngay, chỉ cầm ống tiêm trên bàn.

Bàn tay phải run rất rõ. Tôi nhìn vài giây rồi trực tiếp lấy ống tiêm khỏi tay anh.

“Để tôi.” Anh nhíu mày: “Cậu biết làm?” “Được huấn luyện.”

Tôi đi ra sau lưng anh. “Trong tình huống khẩn cấp, beta là người thích hợp nhất để tiếp cận alpha hoặc omega mất kiểm soát. Tôi từng học qua.” Anh vẫn có vẻ không hoàn toàn tin. Tôi giữ vai anh lại.

“Đừng động.” “Lâm Vực.” “Yên tâm.” Tôi tháo hai cúc cổ áo của anh. Anh lập tức nắm cổ áo: “Cậu làm gì?”

“Tuyến thể bị che.” “Tôi tự tiêm ở cánh tay.”

“Tình trạng hiện tại của anh cần tiêm trực tiếp vào tuyến thể.” Anh im lặng rồi buông tay.

Tôi kéo cổ áo xuống. Da anh rất trắng. Tuyến thể nằm ngay dưới lớp da mỏng sau gáy, vì kỳ nh.ạy cả.m mà hơi sưng đỏ. Tôi ấn nhẹ kiểm tra. Cơ thể Văn Từ căng lên.

“đ/au?” “Không.” “Anh run.” “Phản xạ.” Tôi không vạch trần.

Sau khi sát trùng, tôi đưa th/uốc vào rất chậm. Cơ thể anh vẫn run, nhưng không rút khỏi tay tôi. Lúc ấy tôi chợt hiểu vì sao mình thích chạm vào anh. Không hẳn vì gương mặt. Cũng không hẳn vì vóc dáng. Chỉ là người này quá kiêu ngạo, quá quen tự mình chịu đựng, mỗi lần anh chịu để tôi giúp một việc nhỏ, tôi đều có cảm giác mình vừa tiến thêm một bước vào nơi không ai khác được phép chạm tới.

Tôi cất kim tiêm.

“Văn Từ.” Anh nhìn sang.

Đây là lần đầu tôi gọi thẳng tên anh.

“Nếu có cơ hội trở lại chiến trường, anh có muốn không?” Anh im lặng vài giây, sau đó dựa lưng vào ghế.

“Cậu nghĩ sao?” “Tôi muốn nghe anh nói.” Văn Từ nhìn bàn tay phải của mình. “Muốn.” Giọng anh rất bình thản. Chính vì bình thản nên tôi càng nghe rõ.

“Nhưng muốn không có nghĩa là làm được.” “Có thể làm được.” Anh ngẩng lên. Tôi nói: “Tôi làm tay của anh. Anh làm tuyến thể của tôi.” Văn Từ cau mày.

“Câu này nghe giống quấy rối tình dục.” Tôi cười. “Không phải ý đó.” “Vậy ý gì?”

“Tôi nhờ người thiết kế cơ giáp hai người. Anh phụ trách tin tức tố và phán đoán chiến trường, tôi phụ trách thao tác tinh vi. Nếu đồng bộ tốt, chúng ta có thể cùng ra tiền tuyến.” Văn Từ nhìn tôi rất lâu.

“Vì sao lại là cậu?” “Tôi khỏe hơn alpha bình thường.” “Còn rất nhiều alpha mạnh.”

“Bọn họ tự điều khiển cơ giáp của mình là được.” Tôi hơi cúi người, ghé gần hơn. “Ai rảnh tới làm tay cho anh?”

Anh lùi ra sau nửa tấc.

“Cậu thì rảnh?” “Rảnh.” Tôi trả lời quá nhanh khiến chính mình cũng thấy buồn cười. Văn Từ nhìn tôi, khóe môi dường như động một chút.

“Tôi sẽ cân nhắc.” “Được.” Tôi đứng dậy.

“Muốn làm cơ giáp cần dữ liệu cơ thể của hai người. Anh nghĩ xong thì nói với tôi.” Ra tới cửa, tôi quay lại.

“Nếu anh tìm được cộng sự khác cũng được. Cơ giáp làm cho anh, không nhất thiết phải chọn tôi.” Văn Từ không nói gì.

Tôi đóng cửa. Hai ngày sau, anh đứng đợi ngoài Trung tâm Chỉ huy.

“Khi nào đi đo dữ liệu?” Tôi nhìn anh, không nhịn được cười. “Bây giờ cũng được.” “Vậy đi.” Tôi dẫn anh tới Trung tâm Chế tạo Cơ giáp. Trúc Dạng đang lắp cánh tay máy, thấy chúng tôi thì chỉ phòng nghỉ.

“Hai mươi phút.” Tôi đưa Văn Từ vào trong.

Anh hỏi: “Cậu quen Trúc Dạng?”

“Cùng Liên minh Beta.” “Cậu ta chịu làm cơ giáp riêng cho cậu?” “Có tiền thì làm.” “Bao nhiêu?” Tôi im lặng. Văn Từ nhìn tôi. Tôi rót trà cho anh.

“Không đáng kể.” “Bao nhiêu?” “Anh uống trà đi.” Văn Từ không hỏi nữa.

Nhưng tôi biết anh chưa quên. Sau khi đo dữ liệu xong, anh bị gọi đi họp, còn tôi tới phòng huấn luyện như thường lệ. Một giờ sau, quang n/ão nhận tin nhắn.

Văn Từ: 【Qua đây.】

Lâm Vực: 【Ở đâu?】

Văn Từ: 【Phòng tôi.】

Tôi đi ngay. Cửa vừa mở, anh đã nhét ống tiêm vào tay tôi.

“Lần trước làm không tệ.” Tôi nhìn ống th/uốc rồi nhìn anh. “Anh gọi tôi tới chỉ để tiêm?” “Không thì sao?” Tôi không trả lời.

Văn Từ quay lưng ngồi xuống, tự tháo cúc cổ áo. Tôi đứng sau anh, nhìn cần cổ trắng dưới ánh đèn, đột nhiên thấy hơi khó tập trung. Tôi muốn cắn một cái. Không phải rất mạnh. Chỉ muốn xem anh sẽ phản ứng thế nào.

“Lâm Vực.” “Ừ?” “Cậu ngẩn người gì?” Tôi hoàn h/ồn, đ/âm kim vào đúng vị trí. “Kỳ nh.ạy cả.m của anh kéo dài bao lâu?” “Khoảng bảy ngày.”

“Vậy sau này để tôi giúp.” Văn Từ hơi quay đầu. “Cậu thích công việc này?”

“Không.” Tôi rút kim, vòng tay qua cổ để cài lại cúc áo cho anh. Động tác ấy khiến ngựk tôi gần như chạm lưng anh.

“Nhưng tôi thích giúp anh.” Cơ thể Văn Từ cứng lại.

Tôi cúi đầu, nói sát tai anh: “Tôi làm rất tốt. Sẽ không để anh đ/au.” Anh im lặng vài giây.

“Cậu đứng xa một chút.” Tôi lùi nửa bước.

Ba giây sau lại tiến lên. Văn Từ quay đầu: “Cậu làm gì?”

“Thói quen.” “Thói quen gì?” “Tôi thích đứng gần anh.” Anh nhìn tôi.

Tôi cũng nhìn anh. Cuối cùng anh quay đi, không nói nữa. Từ hôm đó, tôi bắt đầu có nhiều lý do tới phòng anh hơn. Thảo luận chiến thuật. Chỉnh dữ liệu cơ giáp. Tiêm th/uốc. Đưa tài liệu. Có hôm chẳng có lý do gì, tôi vẫn tới, ngồi bên cạnh nhìn anh làm việc. Văn Từ ban đầu còn hỏi. Sau này thấy tôi không ảnh hưởng, anh mặc kệ.

Tôi cũng dần tiến thêm từng chút. Từ ngồi đối diện thành ngồi cạnh. Từ ngồi cách một ghế thành kéo sát lại. Có lần anh đang xem báo cáo, tôi kéo ghế tới lần thứ ba. Văn Từ đặt tài liệu xuống.

“Cậu muốn ngồi lên người tôi luôn không?” Tôi suy nghĩ nghiêm túc. “Được sao?” Anh nhìn tôi hai giây rồi tiếp tục đọc.

Tôi biết đó là không được. Nhưng cũng không phải quá gi/ận. Ba tháng sau, cơ giáp hoàn thành. Trúc Dạng đưa giấy n/ợ cho tôi ký. Văn Từ đứng bên cạnh nhìn con số bốn tỷ, sắc mặt thay đổi rất nhẹ. Tôi cầm bút.

“Mỗi năm trả 50 triệu. Tôi cố gắng sống lâu.” Trúc Dạng gật đầu: “Tám mươi năm. Không dài.”

Văn Từ nhìn tôi. Tôi giả vờ không thấy. Sau khi anh rời đi thử cơ giáp trước, Trúc Dạng lập tức x/é tờ giấy n/ợ. Tôi gi/ật lấy nhưng không kịp.

“Cậu làm gì?” “Không định lấy tiền.”

Danh sách chương

3 chương
3
11/07/2026 00:51
0
2
11/07/2026 00:50
0
1
11/07/2026 00:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu