Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Thỏ Viết Truyện
- Bẫy Tình
- Chương 12: Đêm lạnh
Trong phòng khách sang trọng của Doãn gia, ánh đèn chùm pha lê tỏa ra những luồng sáng ấm áp nhưng không cách nào xua đi được sự mệt mỏi đang hiện rõ trên gương mặt của Doãn Hy Thần. Cậu vừa nựng yêu, xoa dịu cục bông nhỏ Ân Hy xong, nhưng lồng ngựk vẫn bứt rứt không yên.
Một ngày dài vật lộn với đống sổ sách, báo cáo tài chính khô khan ở Doãn thị đã rút cạn năng lượng của vị thiếu gia, chưa kể đến việc chiều nay gã Lăng Tư Duật cứ như âm h/ồn bất tán, lái chiếc siêu xe thể thao bám đuôi cậu suốt một quãng đường dài khiến cậu bực bội đến phát đi/ên. Nhìn hộp quà xa xỉ với chiếc khăn lụa cùng bó hoa trà trắng của Kỷ Hành Chu vẫn đặt kiêu hãnh trên bàn đ/á cẩm thạch, Hy Thần bỗng nảy ra ý định muốn đổi gió để giải tỏa áp lực đ/è nặng. Cậu quay sang nhìn em họ, vỗ vỗ vai đề nghị.
"Đi, đi uống với anh vài ly. Hôm nay mệt mỏi quá, đi bar riêng tư của người quen, bảo mật ở đó rất tốt, không ai dám làm phiền đâu."
Bạch Ân Hy khẽ chớp mắt nhìn anh họ. Cậu đứng dậy đi tới trước chiếc gương lớn ở phòng khách, nhìn vệt sưng tấy do Lâm Tước Gia gây ra chiều qua nay đã hoàn toàn biến mất, làn da lại khôi phục vẻ trắng mịn như sứ. Thấy Doãn Hy Thần thực sự quá mệt mỏi và cần người bầu bạn, cậu ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, mỉm cười dịu dàng.
"Vâng, vậy để em lên lầu thay đồ rồi đi cùng anh."
Ân Hy bước nhanh lên phòng ngủ của mình, thong thả lựa chọn trang phục phù hợp cho một buổi tối tại bar cao cấp. Cậu chọn một chiếc áo lụa satin cao cấp màu trắng ngọc trai, chất vải rủ mềm mại ôm lấy cơ thể mảnh khảnh. Thiết kế cổ tim x/ẻ sâu vừa vặn, khéo léo lộ ra bờ vai g/ầy cùng xươ/ng quai xanh tinh xảo, thanh mảnh vô cùng hút mắt. Cậu phối chiếc áo cùng một chiếc quần tây ống đứng màu đen tuyền c/ắt may thủ công, làm tôn lên đôi chân dài thẳng tắp. Đi kèm với bộ trang phục là một sợi dây lụa nhỏ đồng điệu, được quấn hờ hững hai vòng quanh chiếc cổ cao trắng ngần. Set đồ vừa mang lại cảm giác nhẹ nhàng, kín đáo thanh lịch, nhưng đồng thời lại ẩn chứa một nét quyến rũ, cuốn hút mềm mại đặc trưng của một Omega.
Màn đêm buông xuống, chiếc xe của Doãn Hy Thần lướt nhanh qua những con phố sầm uất của thành phố Tinh Cầu rồi dừng lại trước cửa Aura. Đây là một club kiêm bar cao cấp bậc nhất, nơi chỉ phục vụ cho giới thượng lưu, tài phiệt và các ngôi sao hạng A, nổi tiếng với hệ thống bảo mật nghiêm ngặt đến mức ruồi bay không lọt. Không gian bên trong Aura bao phủ bởi một màu mờ ảo với ánh đèn màu hổ phách m/a mị, tiếng nhạc jazz trầm bổng, nhẹ nhàng đầy sang trọng vang lên, triệt để tách biệt với sự xô bồ của thế giới bên ngoài.
Hai anh em chọn một góc khuất trên lầu hai, nơi có tầm nhìn bao quát xuống sảnh chính nhưng lại được che chắn bởi những bức rèm nhung dày dặn để thưởng thức rư/ợu nhẹ và nước trái cây. Đang nhấp một ngụm nước quả mát lạnh, ánh mắt của Bạch Ân Hy bỗng khựng lại, ly thủy tinh trên tay khẽ lung lay. Từ phía cửa VIP bên dưới, một bóng dáng sừng sững, mang theo áp lực cường đại quen thuộc vừa sải bước đi vào.
Đó là Kỷ Hành Chu.
Thế nhưng, điều khiến lồng ngựk Ân Hy thắt lại là bên cạnh anh lúc này đang có một Omega vô cùng xinh đẹp, thời thượng và quyến rũ bám lấy. Người nọ mặc một chiếc váy da bó sát nóng bỏng, đôi tay thon thả chủ động khoác ch/ặt lấy cánh tay vững chãi của Kỷ Hành Chu, cơ thể hai người gần như dán ch/ặt vào nhau đầy thân thiết. Bạch Ân Hy cụp mi mắt, cậu thừa biết trong giới thượng lưu Tinh Cầu, Kỷ chủ tịch nổi tiếng là người thay bồ như thay áo, bên cạnh chưa bao giờ thiếu những bóng hồng lướt qua. Người kia rõ ràng chính là một bạn giường mới của anh. Hai người họ thong thả bước đi, hướng thẳng về phía dãy hành lang dẫn vào các phòng bao VIP riêng tư ở phía đối diện.
Doãn Hy Thần lúc này cũng vô tình nhìn xuống, cậu nheo mắt nhìn một lúc rồi đẩy đẩy vai em họ, giọng đầy nghi vấn.
"Ân Hy, em nhìn kìa, cái người kia trông giống Kỷ Hành Chu thế nhỉ? Có phải hắn không?"
Nhận được cái gật đầu im lặng của Ân Hy, Doãn Hy Thần ngay lập tức nổi trận lôi đình, đ/ập mạnh chiếc ly xuống bàn, tức gi/ận m/ắng nhiếc.
"Đúng là đồ tra nam! Đêm qua còn bày đặt diễn thâm tình, săn sóc em, hôm nay đã ngang nhiên dắt bồ nhí đi bar. Anh đúng là nhìn lầm hắn rồi!"
Trái ngược với sự phẫn nộ của anh họ, đôi mắt phượng của Bạch Ân Hy chỉ thoáng qua một tia trầm xuống, một chút hụt hẫng nhen nhóm nơi đáy mắt rồi nhanh chóng biến mất như chưa từng tồn tại. Biểu cảm trên gương mặt thanh tú của cậu ngay lập tức khôi phục sự bình tĩnh đến đ/áng s/ợ. Cậu vươn tay nắm ttay Doãn Hy Thần, nhẹ giọng.
"Anh, đừng gi/ận làm gì. Em và ngài ấy cũng đâu là gì của nhau, ngài ấy đi với ai là quyền tự do cá nhân mà."
Nói rồi, cậu nâng ly rư/ợu nhẹ lên, điềm nhiên nhấp một ngụm nhỏ như thể người đàn ông vừa bước qua dưới kia chỉ là một người xa lạ. Doãn Hy Thần không hiểu nổi, nhìn cậu bằng ánh mắt đầy hoang mang xen lẫn lo lắng.
"Không phải em thích Kỷ Hành Chu sao? Sao lại có thể ngồi yên nhìn hắn đi với người khác như vậy?"
Bạch Ân Hy đặt ly rư/ợu xuống, nở một nụ cười nhạt nhẽo, thanh âm đều đều không chút phập phồng.
"Hắn như vậy, em không thích nổi đâu."
Cậu nhẹ nhàng trấn an Doãn Hy Thần vài câu để anh họ nguôi gi/ận, sau đó đứng dậy xin phép đi vệ sinh. Bước đi trên dãy hành lang mờ ảo của Aura, tâm trí Ân Hy có chút hỗn lo/ạn, mùi hương hoa trà trên cơ thể cậu dường như cũng bị nhuốm một tầng sầu muộn.
Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi của cậu nhanh chóng bị phá vỡ. Khi vừa bước ra khỏi khu vực nhà vệ sinh vắng vẻ ở góc khuất lầu hai, một gã Alpha lạ mặt nồng nặc mùi rư/ợu bất ngờ lao ra chắn trước mặt cậu. Ánh mắt gã dán ch/ặt vào bờ vai g/ầy lộ ra dưới lớp áo lụa cổ tim và chiếc cổ quấn khăn lụa quyến rũ của Ân Hy, lộ ra vẻ d/âm tà, thèm khát.
"Chào người đẹp, đi một mình à? Qua phòng bao chơi với anh đi, anh bao em trọn đêm nay."
Bạch Ân Hy nhíu mày, lạnh lùng né tránh.
"Tránh ra, tôi đi cùng bạn."
Gã Alpha kia cậy mình có chút tiền ở Aura, lại bị hơi men kí/ch th/ích, liền táo tợn xông tới. Gã th/ô b/ạo dồn cậu vào góc tường, một bàn tay thô ráp bắt đầu vuốt ve, sờ soạng lên bờ vai mịn màng và vùng eo mảnh khảnh của cậu. Sự đụng chạm bẩn thỉu khiến Bạch Ân Hy kinh hãi, cậu ra sức giãy giụa nhưng sức mạnh của một Omega không thể kháng cự lại một Alpha.
Đúng lúc này, từ phía đầu hành lang, Kỷ Hành Chu vừa bước ra khỏi phòng bao để nghe điện thoại. Ánh mắt anh vô tình quét qua góc khuất, ban đầu chỉ tính là giúp đỡ bình thường ở địa bàn của người quen, nhưng khi nhìn kỹ bóng dáng đang bất lực r/un r/ẩy kia, đồng tử anh co rụt lại.
Là Bạch Ân Hy!
Trong lòng anh, một ngọn lửa cuồ/ng bạo, khát m/áu từ sâu trong linh h/ồn vị Alpha đỉnh cấp bùng n/ổ. Sát khí ngút trời cùng pheromone mùi tuyết tùng nồng đậm, nặng nề như trăm ngàn tấn băng tuyết đổ ập xuống toàn bộ hành lang. Nhiệt độ trong phòng lập tức giảm mạnh như muốn đóng băng, không khí đặc quánh mùi tuyết tùng lạnh lẽo đến mức gay mũi. Không một tiếng động, nhưng áp lực vô hình từ làn hương ấy đã khóa ch/ặt mọi lối thoát. Trên mu bàn, những đường mạch m/áu chuyển sang màu trắng bạc sáng quạnh, bắt đầu đan chéo vào nhau thành những chuỗi ký tự cổ xưa sắc. Chúng lấp lóa thứ ánh sáng xanh băng lạnh lùng, tựa như những chiếc xiềng xích cổ đại vừa được giải phóng khỏi phong ấn. Kỷ hành Chu lật tay một cái, gã Alpha đang quấy rồi Bạch Ânn Hy bị sức ép từ tin tức tố ấy, ép hắn phải r/un r/ẩy quỳ sụp xuống, đầu gối đ/ập mạnh lên sàn vì không chịu nổi cái lạnh thấu xươ/ng và uy áp tối cao.
Không khí xung quanh gã như bị rút cạn, cổ họng nghẹn đắng không thể hít thở, gương mặt gã tím tái lại vì thiếu oxy rồi đổ ập xuống sàn, ngất xỉu ngay tại chỗ. Lúc này, đám bảo an của Aura mới hớt hải chạy đến, nhìn thấy Kỷ Hành Chu đang nổi trận lôi đình liền sợ tới mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, liên tục cúi đầu xin lỗi anh và cậu rồi nhanh chóng kéo cái x/ác không h/ồn kia ra ngoài.
Không gian hành lang trở lại sự yên tĩnh mờ ảo. Kỷ Hành Chu thu liễm lại sát khí, vội vàng tiến lại gần để đỡ cậu dậy. Thế nhưng, khi bàn tay to lớn của anh vừa chạm vào bả vai cậu, Bạch Ân Hy đã khéo léo nghiêng người, tự dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo đứng lên, triệt để né tránh cái ôm của anh.
Kỷ Hành Chu sững sờ, bàn tay lơ lửng giữa không trung rồi siết ch/ặt lại. Anh đứng yên nhìn cậu.
Dưới ánh đèn vàng hổ phách, Bạch Ân Hy hiện tại trông vô cùng đáng thương. Bộ áo lụa trắng ngọc trai cổ tim xộc xệch lộ ra làn da trắng ngần, chiếc khăn lụa nhỏ quấn quanh cổ hơi lệch sang một bên, phối cùng chiếc quần tây đen ôm sát đôi chân g/ầy đang r/un r/ẩy. Đôi mắt vốn trong veo giờ đây long lanh ngập nước vì h/oảng s/ợ và uất ức, hàng mi cong vút chớp chớp giữ cho giọt lệ không rơi, một bộ dáng vừa bướng bỉnh vừa mềm yếu như một chú thỏ nhỏ bị b/ắt n/ạt, lại giống hệt một tiểu hồ ly câu dẫn tâm can người khác.
Bản năng chiếm hữu và d/ục v/ọng bảo hộ trong lòng Kỷ Hành Chu trỗi dậy mãnh liệt. Anh muốn tiến tới ôm ch/ặt lấy cậu vào lòng, nhưng anh tiến một bước, Bạch Ân Hy lại lùi một bước, lưng dán ch/ặt vào tường, ánh mắt nhìn anh tràn ngập sự xa cách. Sự bài xích của cậu như một mồi lửa châm ngòi cho sự tức gi/ận và hoảng hốt trong lòng vị tổng tài đ/ộc đoán. Kỷ Hành Chu mất đi kiên nhẫn, bước tới tóm ch/ặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cậu, bàn tay còn lại th/ô b/ạo chế trụ lấy chiếc cằm thanh tú, ép cậu phải ngẩng đầu đối diện với ánh mắt rực lửa của mình.
"Ân Hy, tại sao lại tránh tôi?"
Anh gầm nhẹ, giọng khàn đặc.
Thế nhưng, ngay khi anh áp sát, một mùi hương hỗn tạp, nồng nặc tin tức tố của những Omega khác từ trên người anh phả thẳng vào cánh mũi của Bạch Ân Hy. Mùi hương xa lạ ấy khiến một Omega cấp S nh.ạy cả.m như cậu cảm thấy ngột ngạt và đ/au lòng tột độ. Ân Hy nhăn ch/ặt mặt, sự uất ức dồn nén suốt từ lúc nhìn thấy anh đi cùng người khác bấy giờ hoàn toàn vỡ òa.
Một giọt nước mắt nóng hổi bất giác lăn dài trên gò má thanh tú, rơi thẳng xuống mu bàn tay đang siết ch/ặt cằm cậu của Kỷ Hành Chu. Giọt nước mắt ấy như một dòng nước sôi, bỏng rát găm vào da th!t anh, khiến trái tim vị Alpha đỉnh cấp run lên bần bật.
Bạch Ân Hy nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của người đàn ông, giọng nói nghẹn ngào nhưng lạnh lùng, dứt khoát vô tình.
"Ngài buông ra đi... Mọi người vẫn đang đợi ngài ở phòng bao VIP. Kỷ tổng bận rộn như vậy, đừng lãng phí thời gian trên người tôi."
Sự cự tuyệt đầy khoảng cách phối hợp cùng giọt nước mắt ấm ức của thỏ con giống như một nhát d/ao bén nhọn, trực tiếp đ/âm thẳng vào lồng ngựk Kỷ Hành Chu, khiến hơi thở của vị tài phiệt tối cao bỗng chốc nghẹn ứ. Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông có thể hô mưa gọi gió trên thương trường lại biết đến cảm giác hoảng lo/ạn, sợ hãi tột cùng khi đối diện với một ánh mắt.
Lực đạo ở đầu ngón tay anh vô thức buông lỏng.
Chớp lấy cơ hội đó, Bạch Ân Hy dứt khoát gạt tay anh ra. Cậu cúi đầu chỉnh lại chiếc khăn lụa nhỏ trên cổ, khéo léo che đi xươ/ng quai xanh tinh xảo. Không một lần ngoảnh đầu nhìn lại, cậu dứt khoát xoay người, vội vã rời khỏi dãy hành lang ngột ngạt.
Kỷ Hành Chu đứng ch/ôn chân tại chỗ như bị một gáo nước đ/á dội thẳng xuống từ đỉnh đầu. Bản năng đ/ộc chiếm cuồ/ng bạo ngầm sâu trong dòng m/áu Alpha đỉnh cấp gào thét dữ dội, thúc giục anh phải giữ cậu lại, phải giam cậu vào lòng và dùng mùi tuyết tùng của riêng mình để gột rửa đi toàn bộ những tạp âm đáng gh/ét xung quanh. Đúng lúc này, vị Omega quyến rũ lúc nãy từ trong phòng bao sốt ruột bước ra, định vươn tay nũng nịu chạm vào vai anh.
"Kỷ tổng, sao ngài đi lâu thế, người ta chờ..."
"Cút!"
Một tiếng gầm lạnh lùng, trầm thấp vang lên kèm theo luồng tin tức tố tuyết tùng cuồ/ng bạo bộc phát khiến vị Omega kia sợ hãi ngã ngồi xuống đất. Kỷ Hành Chu chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái, sải đôi chân dài vội vã đuổi theo bóng dáng mảnh khảnh dưới trời đông lạnh giá ngoài kia.
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook