Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nhất thời sững người.
Cậu ta nói... thích tôi?
Trong suốt hai mươi bảy năm cuộc đời vừa qua, chưa từng có ai nói thích tôi như vậy cả.
Thích đến mức bật khóc luôn rồi.
Không phải chứ...
Tôi hỏi: "Vậy cái này trên cổ tôi thực sự là?"
"Em mút đấy."
"Cậu có biết làm thế là quấy rối tình dục không hả?!"
Tống Nhất Chu cúi người ôm lấy tôi, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi, nói: "Anh ơi, anh thực sự không có một chút cảm giác nào với em sao?"
"Tôi..."
N/ão tôi lúc này, chả còn suy nghĩ được gì nữa.
Tống Nhất Chu quả thật có nhan sắc.
Đẹp tới mức, một trai thẳng là tôi cũng phải công nhận.
Nếu tôi thực sự không có thích cậu ta, vậy tại sao tôi lại đối xử với cậu ta như vậy?
Tại sao lại đồng ý mỗi ngày ngủ cùng với cậu ta?
Tại sao những lúc không đi làm lại đi dạo, xem phim, chơi game với cậu ta?
Tại sao trong chính lúc này đây tôi lại chẳng rặn ra được một chữ nào?
Tôi có cảm giác n/ão mình sắp bị th/uốc làm cho hỏng luôn rồi.
"Cậu..."
Ánh mắt Tống Nhất Chu hình như không đúng lắm.
Cậu ta nhìn tôi chằm chằm, giống như muốn ăn tươi nuốt sống con mồi .
"Anh ơi, em không nỡ dùng loại th/uốc này cho anh, thế nên em đã tự mình uống rồi.
"Anh có thể giúp em, hoặc cũng có thể mặc kệ em.
"Anh... sẽ chọn như thế nào?"
Tôi cảnh giác: "Cái gì..."
Gần như là ngay lập tức.
Thân nhiệt nóng hầm hập của Tống Nhất Chu đã cho tôi câu trả lời.
Cậu ta vậy mà lại tự cho mình...
Cái đồ đi/ên này!
"Mau đến b/ệnh viện đi, cậu mau đi"
Tống Nhất Chu chậm rãi, lật chăn ra: "Em không đi."
Cậu ta ngẩng đầu đối thị với tôi, đuôi mắt bị d/ục v/ọng nhuộm đỏ ửng, giọng nói khàn khàn mang theo sự mê hoặc, "Chúng ta thử một chút được không anh?"
Hơi nóng rực đó hun cho đại n/ão tôi trống rỗng trong tích tắc.
Chỉ trong tích tắc ấy, Tống Nhất Chu vươn sải tay dài lật úp người tôi lại.
"Không phải, cậu đừng có nhúc nhích, ê"
Đệm giường lún xuống, cậu ta bò tới phía sau lưng tôi.
"Tôi chưa muốn, a"
"Cho anh ba giây, không từ chối tức là đồng ý giúp em rồi.
"1, 2..."
Tôi vừa định cất lời từ chối, thì đã bị người ta bóp ch/ặt cằm, bịt kín môi.
Đây không phải là một nụ hôn lướt qua hời hợt, cậu ta cạy mở khớp hàm tôi, môi lưỡi quấn quýt mãnh liệt..
Tựa như có một luồng điện chạy dọc theo cột sống truyền thẳng lên n/ão, khiến tôi có phần choáng váng.
Chẳng biết có phải chỉ mình tôi mới có cảm giác như vậy không.
Rằng được ôm ấp có thể sinh ra ảo giác bản thân đang được yêu.
Thấy tôi không hề phản kháng, Tống Nhất Chu có chút hưng phấn.
Tay cậu ta luồn xuống dưới, giọng khàn đặc: "Anh ơi, buổi lễ công chiếu."
Tôi vẫn chưa điều hòa lại được nhịp thở: "Ý gì?"
Tống Nhất Chu chẳng biết moi từ đâu ra hai chiếc hộp nhỏ.
Kề sát vào tai tôi giải thích.
"Chính là lần đầu tiên anh được em thân mật..."
Chương 13
Chương 62
Chương 8
Chương 35
Chương 16
Chương 19
Chương 52
Chương 23
Bình luận
Bình luận Facebook