Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mở mắt ra lần nữa.
Ánh nắng chói chang chiếu qua tấm rèm cửa cũ kỹ.
Tôi ngẩn ngơ nhìn đôi bàn tay rõ ràng đã nhỏ đi rất nhiều của mình.
Bên tai là giọng điệu quen thuộc mà giả tạo của mẹ nuôi.
“Diệu Diệu à, mẹ cũng hết cách rồi, hoàn cảnh gia đình khó khăn quá. Nhà họ Cố là gia tộc lớn, con sang đó là để hưởng phúc, ngoan ngoãn nghe lời nhé.”
Lời thoại quen thuộc nhường nào.
Tôi chợt bừng tỉnh.
Tôi đã trọng sinh.
Quay về thời điểm mười năm trước, ngày tôi vừa bị mẹ nuôi b/án cho nhà họ Cố.
Trong cơn mơ màng, tôi bị mẹ nuôi đẩy qua đẩy lại bước vào căn biệt thự xa hoa mà lạnh lẽo ấy.
Quản gia mặt không biểu cảm dẫn tôi đi về phía trước.
“Nhiệm vụ của cô, là ở bên cạnh thiếu gia.” Giọng ông ta bình thản:
“Thiếu gia… có chút đặc biệt. Cô cứ thuận theo cậu ấy, đừng chọc cậu ấy gi/ận.”
Phải rồi, chính là thế.
Tôi là một “món đồ chơi” được m/ua về.
Chuyên để giải khuây cho vị thiếu gia họ Cố cô đ/ộc và kỳ quái kia.
Quản gia mở một cánh cửa nặng nề.
“Thiếu gia ở bên trong.”
Nói xong, ông ta thẳng thừng rời đi, để lại một mình tôi trong không gian mờ mịt ấy.
Căn phòng rất lớn nhưng lại vô cùng tối tăm, rèm cửa được kéo kín mít.
Một mùi m/áu tanh thoang thoảng bay tới.
Tôi rùng mình một cái.
Nương theo ánh sáng hắt ra từ khe cửa, tôi nhìn thấy trong góc khuất tối tăm, có một bóng người đang cuộn tròn.
Đó là Cố Nghiên thời niên thiếu.
Anh mặc chiếc áo ngủ bằng lụa màu đen, càng tôn lên làn da trắng bệch đến trong suốt.
Anh cúi đầu, mái tóc đen mềm mại buông rũ, che khuất đi chân mày và đôi mắt.
Trong tay anh dường như đang cầm thứ gì đó sắc nhọn, đang từng nhát, từng nhát cứa lên cánh tay mình.
Động tác máy móc và tê dại.
Những giọt m/áu đỏ tươi rỉ ra.
Uốn lượn chảy xuống, nhỏ giọt lên tấm thảm đắt tiền.
Thế nhưng anh lại như chẳng hề cảm thấy đ/au đớn.
Tôi sợ đến mức hô hấp nghẹn lại, theo bản năng lùi về sau một bước.
Theo bản năng muốn quay người trốn chạy ngay lập tức.
Thế nhưng, đôi chân tôi lại giống như bị đóng đinh tại chỗ.
Hình ảnh kiếp trước anh ôm th* th/ể tôi gào thét trong tuyệt vọng,
Hình ảnh anh ch*t lặng đi với nụ cười khóe môi…
Và hình ảnh anh giờ phút này cô đ/ộc tự hànhz hạz bản thân trong sự mỏng manh đan xen vào nhau.
Sự giằng x/é kịch liệt bủa vây lấy tôi.
Thực ra anh chưa từng thật sự tổn thương tôi bao giờ.
Những gì anh cho tôi, là một thứ tình yêu vặn vẹo đến cực hạn.
Nhưng đó cũng là “sự tốt đẹp” duy nhất tôi có.
Bây giờ anh… trông có vẻ đ/au đớn quá.
Trái tim tôi không hiểu sao lại mềm nhũn ra, dâng lên một nỗi chua xót nhói buột.
M/a xui q/uỷ khiến thế nào, tôi cất lời khe khẽ, giọng còn mang theo tiếng run:
“…Anh, anh chảy m/áu kìa. Không đ/au sao?”
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook