Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong ngôi chùa ta tu hành, hắn là vị Hòa thượng chăm chỉ nhất. Cũng là vị Hòa thượng ta yêu quý nhất.
Lần này, là hắn đã c/ứu ta.
Đúng lúc này, mặt ta đột nhiên ướt đẫm. Kỳ lạ, sao mắt lại đổ mưa rồi?
Lúc mới hóa thành người, ta không hiểu nước mắt là gì. Vẫn là Hòa thượng tốt bụng, nói cho ta biết khóc là như thế nào.
Thẩm Yến Thư chạy đến, hắn lau đi giọt nước mắt của ta, gầm lên với Phùng Nguyệt Nhu: "Các người đang làm gì?"
Phùng Nguyệt Nhu ném chiếc chậu đựng m.á.u ch.ó đen, gi/ận dữ chỉ vào ta: "Thẩm lang, lúc nàng ta c.h.ế.t, thiếp đã tận mắt chứng kiến. Bọn thổ phỉ đã đ.â.m nàng ta hàng chục nhát, nhưng chỉ mới vài ngày, vết s/ẹo trên người nàng ta đâu rồi? Nếu không phải là q/uỷ, thì là cái gì?"
Nghe lời nàng ta nói, Thẩm Yến Thư hồi tỉnh đôi chút. Hắn buông tay ta ra, nhìn ta bằng ánh mắt có chút cảnh giác: "Lời nàng ấy nói là thật sao?"
Ta gật đầu, mặc kệ nước mắt tuôn rơi: "Đương nhiên là thật. Nhưng ta đã gặp được một Thần y, ông ấy đã cho ta một loại t.h.u.ố.c xóa s/ẹo cực kỳ công hiệu. Nếu không phải nhờ ông ấy, ta còn mặt mũi nào sống trên đời?"
"Phu quân, chàng xem!" Ta lặng lẽ rút một sợi lông mèo trong tay áo, biến hóa thành hình dạng t.h.u.ố.c xóa s/ẹo.
Giây tiếp theo, ta gọi Tiểu Đào đến: "Ngươi lại đây."
Nghe ta gọi, nàng ta gi/ật mình. Nhưng nhìn ánh mắt sắc bén của ta, nàng ta vẫn c.ắ.n răng bước đến.
Ta dùng trâm cài rạ/ch một vết trên cổ tay nàng ta, rồi bôi t.h.u.ố.c xóa s/ẹo lên. Vết s/ẹo nhanh chóng biến mất, chỉ còn lại một vết mờ nhạt.
Ta mặt đầy tủi thân nhìn về phía Thẩm Yến Thư: "Chỉ cần bôi vài lần, bất kỳ vết s/ẹo nào cũng có thể tiêu trừ. Phu quân đã kiểm chứng, sự nghi ngờ của chàng có thể tiêu tan hết chưa?"
Thấy vết s/ẹo gần như biến mất, Thẩm Yến Thư lúc này mới an tâm. Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, lạnh lùng liếc nhìn Phùng Nguyệt Nhu một cái: "Đã là người sắp làm nương rồi, làm việc còn thiếu chín chắn như vậy! Mau về an tâm dưỡng t.h.a.i đi!"
Phùng Nguyệt Nhu trừng mắt nhìn ta một cái, hậm hực bỏ đi.
Nhìn Tiểu Đào đứng bên cạnh r/un r/ẩy, ta đoán có lẽ nàng ta là một trong những kẻ chủ mưu đã hại c.h.ế.t Lục Vô. Chỉ là hiện tại, ta nguyên khí đại thương, phải đợi vài ngày nữa mới có thể nhìn thấy hắc khí.
Người tu hành, kiêng kỵ nhất là làm hại người vô tội, nếu không sẽ tổn hại tu vi nhiều nhất. Ta quyết định dưỡng thương cho tốt trước.
Nhưng trong lúc dưỡng thương, ta phải gửi tặng Phùng Nguyệt Nhu một món quà lớn.
8.
Buổi chiều, ta đang ung dung tự tại ăn cá khô nhỏ, thì bỗng có một thị nữ lớn tuổi bước vào.
Bà ta là m/a ma thân cận của Thẩm thị.
Nhìn bà ta mắt dưới trắng, vẻ mặt khắc nghiệt, ta có một cảm giác không ổn ngay lập tức.
Quả nhiên, bà ta nhìn ta từ trên cao, mắt đầy vẻ hả hê: "Thẩm phu nhân nói, sai ta mời ngươi đi học quy củ. Thẩm nương tử, mời đi!"
Ta thản nhiên đặt cá khô xuống, ngoan ngoãn đi theo sau bà ta. Thật tốt, cuối cùng cũng có thể hội ngộ với lão yêu bà này rồi.
Đi đến viện của Thẩm thị, bà ta đang niệm kinh trong Phật đường.
Có lẽ là do nhìn thấy bà ta, linh h/ồn Lục Vô bị kích động, trong đầu ta đột nhiên có thêm những ký ức đ/au khổ.
Mùa Đông giá rét, Thẩm thị bắt nàng nằm băng cầu cá chép, "Ta chỉ muốn ăn cá được làm ấm lên bởi tức phụ, nếu ngươi không làm, đó là bất hiếu!"
Giữa mùa Hè nóng bức, Thẩm thị bắt nàng quỳ dưới ánh Mặt trời gay gắt giữa trưa, niệm kinh cầu phúc cho bà ta, "Đầu ta đ/au lắm, nhất định là do tức phụ bất hiếu này x.úc p.hạ.m ta! Đợi đến khi ta khỏe lại, ngươi mới được đứng lên!"
Nhưng vào lúc đó, Lục Vô đã m.a.n.g t.h.a.i ba tháng. Sau khi quỳ hai canh giờ (bốn tiếng), mưa to bất chợt trút xuống, hài nhi trong bụng Lục Vô bị sảy. Thế nhưng, kể từ đó về sau, cái gọi là học quy củ không những không giảm bớt, mà còn nhiều hơn.
Chép kinh, uống th/uốc, dâng trà rót nước cho Thẩm thị, thậm chí phải bù đắp bằng cả tiền hồi môn của mình. Nếu có một lời oán thán, Thẩm thị sẽ dùng cành liễu quất nàng, thậm chí nhéo vào đùi non của nàng.
Mấy ngày trước, chính là bà ta và Phùng Nguyệt Nhu bàn mưu, bỏ t.h.u.ố.c vào thức ăn của nàng, sau đó sắp xếp Tiểu tư (gã sai vặt) vào phòng nàng. Thế là, hai người y phục xốc xếch bị Thẩm Yến Thư phát hiện.
Vì vậy, bà ta mới có thể hợp tình hợp lý đuổi Lục Vô ra khỏi Thẩm phủ.
Rõ ràng là người ăn chay niệm Phật, nhưng lại khắc nghiệt với người khác hơn bất kỳ ai. Nhìn Thẩm thị miệng niệm Phật nhưng bụng chỉ toàn là d.a.o găm đang ở trước mắt, ta nheo mắt.
Trực tiếp tìm người g.i.ế.c bà ta?
Không được, như vậy quá dễ dàng cho bà ta.
Những khổ sở mà Lục Vô từng chịu đựng, ta nhất định phải để bà ta nếm trải một vạn lần!
Có lẽ là cảm nhận được niệm lực của ta, h/ồn phách Lục Vô vốn xao động, giờ đây dần dần yên tĩnh lại. Nguyên thần của ta cọ cọ vào mặt Lục Vô, "meo meo" an ủi nàng.
Đúng lúc này, Thẩm thị quay đầu nhìn ta. Bà ta ôm trán, vẻ mặt khó chịu ngồi trên ghế quý phi: "Nhất định là do trên người ngươi có tội nghiệt sâu nặng, mỗi lần gặp ngươi, ta đều tâm phiền ý lo/ạn. Để tiêu trừ tội nghiệt của ngươi, hãy chép kinh đi."
Ta gật đầu đồng ý, không biện giải, ngồi xuống chép kinh.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook