TRỞ THÀNH CON CƯNG CỦA TOUR DU LỊCH KINH DỊ HOÀNG HÔN ĐỎ

Những người đồng hành vội vã kéo lại, nhưng mấy cụ già bị tiếng hát mê hoặc kia bỗng có sức mạnh phi thường, họ vùng vẫy để tiếp tục đi sâu vào bóng tối.

【Đấy là Đồng d.a.o Q/uỷ dị!】

【Đối với người già thích trẻ con thì đây đúng là chiêu sát thủ. Xem ra công ty du lịch thực sự muốn dồn họ vào chỗ c.h.ế.t!】

Dòng bình luận mất tăm bấy lâu cuối cùng cũng hiện ra. Tôi thầm c.h.ử.i thề một tiếng trong lòng.

"Tiếng hát này không ổn! Mau lên! Mọi người cùng hát đi, hát thật to để át tiếng kia đi!" Tôi nảy ra ý hay.

Những người còn tỉnh táo ngẩn người một lát, nhưng lập tức hiểu ý tôi.

"Đoàn kết là sức mạnh! Đoàn kết là sức mạnh!"

"Sức mạnh này là sắt! Sức mạnh này là thép!!"

Dù có hơi lệch tông, nhưng dàn hợp xướng của hàng chục người già với thanh âm hào hùng, khí thế bừng bừng đã ngay lập tức lấn át đi khúc đồng d.a.o q/uỷ mị kia.

"Cứng hơn sắt! Mạnh hơn thép!!!" Khúc nhạc đỏ hùng tráng vang vọng khắp trung tâm thương mại, tựa như rót một luồng khí nóng rực vào không gian u ám.

Mấy người già bị mê hoặc khẽ rùng mình, ánh mắt khôi phục lại sự tỉnh táo, ngơ ngác dừng bước. Tiếng đồng d.a.o méo mó kia giống như một cuộn băng bị đ/ứt dây, biến mất không dấu vết.

【Trời ạ, nghe bài này xong tôi còn tự giác đứng nghiêm nữa là!】

【Con bé này h.a.c.k game à, sao nó biết cách đối phó với lũ này hay thế?】

Các dòng bình luận trầm trồ thán phục trước cách làm của tôi.

"Hê, chiêu này hiệu quả thật!" Ông cụ Lý thấy tiếng đồng d.a.o biến mất thì không khỏi phấn khích.

"Đương nhiên rồi, nhạc đỏ chuyên trị lũ ngưu q/uỷ xà thần!" Một ông cụ khác tự hào nói.

"Vừa rồi là tiếng m/a hò q/uỷ hát gì thế, dọa c.h.ế.t người ta rồi!" Dì Triệu vỗ n.g.ự.c trấn tĩnh.

"Sợ cái gì, năm xưa trận mạc gì mà chúng ta chưa từng thấy?" Ông cụ Lý lúc này ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng, "Nơi này tà môn thật, nhưng tà không thắng được chính!"

Bên cạnh, một ông lão với dáng người thẳng tắp như cây tùng chậm rãi lên tiếng: "Tiểu Lý nói đúng. So với mưa b.o.m bão đạn, mấy cái trò giả thần giả q/uỷ này còn kém xa."

Tôi không nhịn được hỏi: "Ông ơi, ông từng đi lính ạ?"

Ông lão gật đầu: "Từng đ.á.n.h lũ giặc ngoại xâm."

Chỉ vỏn vẹn mấy chữ, nhưng nặng tựa ngàn cân. Không gian xung quanh thoáng chốc im lặng. Dì Triệu đầy vẻ tôn kính: "Lão anh hùng! Ba của cháu cũng từng là quân tình nguyện, có điều ông ấy ở bên hậu cần..."

"Đều là đồng đội cả, không phân trước sau." Ông lão xua tay, rồi nhìn sang một ông cụ có đôi bàn tay thô ráp, chai sạn: "Tôi nhìn vết chai trên tay người anh em này, chắc là Chiến sĩ thi đua nhỉ?"

Ông cụ có dáng người đậm đà ấy cười chất phác, xoa xoa đôi tay: "Chiến sĩ gì đâu ông, cả đời tôi làm thợ mỏ dưới hầm công trình, tay chân không quen nhàn rỗi. Nghỉ hưu rồi theo đoàn du lịch đi dạo chút, ai ngờ dạo đến tận cái nơi q/uỷ quái này."

"Thợ mỏ sao? Công việc đó nguy hiểm lắm chứ!"

"Quen rồi. Dưới hầm thì tối thật đấy, nhưng lòng mình sáng, biết mình làm vì cái gì. Chẳng giống nơi này, cứ làm người ta thấy rợn tóc gáy."

Tôi gật đầu, lòng dậy sóng liên hồi. Không ngờ cái đoàn du lịch Hoàng Hôn Đỏ nhỏ bé này lại toàn là ngọa hổ tàng long.

Ông cụ Lý cười sảng khoái: "Đúng thế! Sóng to gió lớn gì mà chúng ta chưa từng qua? Chẳng lẽ lại để lật thuyền ở cái rãnh cống này sao?"

"Đi! Tiếp tục đi dạo, tôi muốn xem cái Trung tâm Thương mại rá/ch nát này còn định giở trò m/a mãnh gì nữa!"

Tôi như uống được viên t.h.u.ố.c an thần, lòng dạ bình ổn hơn hẳn. Thế nhưng, hơi thở của tôi còn chưa kịp thông suốt thì không gian trước mắt bỗng vặn vẹo dữ dội. Mấy dòng chữ đỏ lòm như m.á.u đột ngột nhảy ra:【Dương Ni, mày nhìn thấy bình luận của tao đúng không? Thích cái công ty du lịch mà tao giới thiệu không?】

【Đứa nghèo kiết x/á/c cũng đòi đi ngắm Thế giới sao?】

【Cứ từ từ mà tận hưởng chuyến du lịch hoàng hôn của mày đi nhé, hắc hắc hắc...】

7.

Tay chân tôi lập tức trở nên lạnh ngắt. Là Ngô Di Thư sao?

Hóa ra chẳng phải ngẫu nhiên mà tờ rơi quảng cáo lại xuất hiện trên bàn tôi, vốn dĩ là có kẻ cố tình h/ãm h/ại... Lòng dạ con người có thể đ/ộc á/c đến mức này sao? Chỉ vì tôi không hòa đồng, vì tôi là một đứa mồ côi nghèo khổ, mà cô ta nỡ lòng muốn tôi phải c.h.ế.t ở nơi này?

"Bé con, sao mặt cháu trắng bệch thế kia? Tay lại lạnh thế này? Sợ rồi hả?" Bà Từ phát hiện điểm bất thường, ân cần nắm lấy tay tôi.

"Cháu... cháu không sao ạ." Tôi cố nén cảm xúc đang cuộn trào, nặn ra một nụ cười. Không thể để mọi người lo lắng, nhất là vào lúc này.

Tôi nhìn đồng hồ. Còn hai mươi phút nữa. Chỉ cần trụ được hai mươi phút là chúng tôi sẽ thuận lợi vượt ải! Nhưng trong bóng tối phía trước, tôi đột nhiên nhìn thấy một cảnh tượng k/inh h/oàng. Một bóng hình cao g/ầy, khẳng khiu dần hiện rõ.

Là gã Đại Boss ở thôn Phong Môn! Hắn vậy mà bám đuôi đến tận đây!

Là vì lần trước tôi đã may mắn thoát c.h.ế.t, hay là vì sự "quan tâm đặc biệt" của Ngô Di Thư?

Cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy tâm trí. Tôi biết rõ, đối diện với tồn tại cấp độ này, chúng tôi căn bản không có lấy một cơ hội phản kháng.

Đoàn người cũng đã phát hiện ra kẻ lạ mặt kia.

"Là gã bi/ến th/ái lúc nãy!" Bà Từ hét lên, "Mi muốn làm gì?! Tránh xa con bé nhà ta ra!" Dù giọng nói r/un r/ẩy, bà Từ vẫn can đảm chắn trước mặt tôi.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:30
0
14/04/2026 15:30
0
14/04/2026 15:30
0
14/04/2026 15:30
0
14/04/2026 15:30
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu