Khi Cậu Em Kế Mất Trí Nhớ Quyết Tâm “Lên Vị”

Khi Cậu Em Kế Mất Trí Nhớ Quyết Tâm “Lên Vị”

Chương 17.

02/03/2026 17:39

Vừa tiễn được hai vị đại ca kia đi, quay lại mới phát hiện một vị khác vẫn đứng sừng sững trên ghế sofa gi/ận dỗi.

Khoảnh khắc ảnh mắt chạm nhau, tôi cảm giác đầu mình sắp n/ổ tung.

Thẩm X/á/c đỏ mắt: "Anh lừa em."

Tôi định nhận tội, nhưng nghĩ lại thấy không đúng: "Anh có nói gì đâu, toàn là em tự suy diễn đấy thôi."

"Tại sao lại thế chứ." Thẩm X/á/c cúi đầu buồn bã, "Nếu như hôn ước của hai người đã hủy từ 3 năm trước, vậy ký ức 3 năm qua của em đi đâu hết rồi?"

Nhìn vẻ đ/au khổ của Thẩm X/á/c, tôi xót xa ngồi xuống bên cạnh, vòng tay qua vai cậu ấy: "Em chỉ gặp t/ai n/ạn nhỏ, mất chút ký ức thôi, đừng lo, bác sĩ nói khả năng hồi phục rất cao."

Thẩm X/á/c khẽ nức nở: "Anh ơi, không nhớ ra gì cả thật khó chịu, cô đơn lắm. Anh ôm em ch/ặt hơn đi."

Tôi vội siết ch/ặt vòng tay.

"Ch/ặt hơn nữa."

Tôi lại dùng sức.

Không chịu nổi nữa rồi.

"Nhóc con, em muốn anh nằm im để em làm lo/ạn phải không?"

Thẩm X/á/c mắt sáng rực, chẳng còn khó chịu hay cô đơn nữa.

"Được không anh?"

Lửa gi/ận bỗng tắt ngấm bởi câu hỏi đầy thành ý này.

Tôi ngoảnh mặt làm ngơ: "Không được."

Thẩm X/á/c liếc tôi đầy u oán: "Anh x/ấu xa quá."

Tôi đảo mắt nhìn cậu ấy: "Em đang ch/ửi anh hay tán tỉnh anh đấy?"

"Ch/ửi anh đó." Thẩm X/á/c nghiến răng.

"Em thử thay chữ “x/ấu xa” bằng “chồng” xem sao." Tôi nhướng mày.

Thẩm X/á/c cúi xuống, cắn nhẹ vào yết hầu tôi: "Chồng ơi, chồng x/ấu xa quá."

Ch*t ti/ệt!

Tôi thua hoàn toàn rồi!

Khi bị cậu ấy đẩy ngã, tôi vẫn còn tự ch/ửi sự nhu nhược của bản thân.

Trong một buổi chiều tẻ nhạt, Thẩm X/á/c đột nhiên hồi phục ký ức.

Không chỉ thế, còn tự thêm vào những chi tiết do chính cậu ấy tưởng tượng ra khi mất trí nhớ.

Nhìn đôi môi mấp máy của tôi, trước mắt Thẩm X/á/c chợt hiện lên cảnh Sở Nghiêu khóa môi tôi.

Thế là cậu ấy cắn vào môi tôi, khiến đôi môi vốn rá/ch trông càng thêm thảm hại.

Mùi m/áu tanh xộc lên mũi, Thẩm X/á/c ngậm lấy, nuốt ừng ực vào bụng.

Tôi đ/au đến run vai, lời ch/ửi rủa cùng m/áu tươi nghẹn lại trong cổ họng Thẩm X/á/c.

Nơi răng cậu ấy lướt qua nhanh chóng hiện lên vết bầm tím.

Hành vi th/ô b/ạo không chỉ dừng ở môi.

Khi tôi nhận ra cậu ấy đã nhớ lại tất cả, thì đã bị xiềng xích trói ch/ặt lần nữa.

"Anh ơi, hắn đã chạm vào chỗ nào của anh?" Thẩm X/á/c cắn mạnh một cái.

"Em hiểu lầm cái quái gì nữa đây?!"

Đáp lại chỉ là sự đòi hỏi không ngừng nghỉ.

Thứ được cởi bỏ trước cả hiểu lầm, luôn luôn là thắt lưng quần của tôi.

Danh sách chương

3 chương
02/03/2026 17:39
0
02/03/2026 17:39
0
02/03/2026 17:39
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu