TÔI MỞ QUÁN ĂN TRONG GAME KINH DỊ

TÔI MỞ QUÁN ĂN TRONG GAME KINH DỊ

Phần 4 - Tôi Bán Cơm Hộp Đông Bắc Trên Chuyến Tàu Kinh Dị - Chap 1

13/04/2026 11:33

Khi trò chơi kinh dị chọn trúng tôi, tôi đã lên tàu b/án cơm hộp Đông Bắc.

Lũ q/uỷ định tàn sát tôi, nhưng tôi lại đưa một hộp sườn kho đậu que om mì nhét vào miệng hắn.

Hắn nhai chóp chép: “He he, ăn xong rồi tao g.i.ế.c mày.”

Ngày hôm sau, cơm gà hầm nấm đùi gà trộn thịt băm.

Ngày thứ ba, há cảo nhân thịt heo dưa chua, và mì trộn dầu hành trứng ốp la.

Ngày thứ tư, thịt nạc om cà tím, lòng xào, sườn hầm, thịt chiên xù...

Lũ q/uỷ đói đến rã rời, nhai chóp chép: “Ăn thịt người làm gì, cơm hộp không thơm hơn sao?”

Khán giả trên kênh livestream kinh ngạc nhìn tôi, với một cái nồi rá/ch nát, tôi đã thu phục toàn bộ lũ q/uỷ trên chuyến tàu này.

1.

Giây trước tôi còn đang ở bệ/nh viện bầu bạn với người cha đang hôn mê bất tỉnh, giây sau đã bị kéo vào phó bản Tàu Hỏa Bất Tận cấp S.

“Nhân vật: Lê Uyển, 18 tuổi, tiếp viên xe lửa tuyến K418.”

“Đạo cụ thiên phú: Một bộ dụng cụ nấu ăn cấp A (đang niêm phong), có thể làm ra món ăn mà lũ q/uỷ cũng có thể nếm được, độ ngon của món ăn +20%, mỗi ngày có thể kích hoạt Phòng thủ tuyệt đối 1 lần.”

“Điều kiện qua màn: Đây là một chuyến tàu không bao giờ ngừng lại, nó sẽ rơi xuống vực vào 12 giờ đêm sau 3 ngày nữa. Xin hãy sống sót qua cuộc săn lùng của lũ q/uỷ và thành công đến được điểm cuối.”

Giọng nói điện tử lạnh lùng của hệ thống vang lên, rồi nhanh chóng trở lại tĩnh lặng.

Hoàn h/ồn lại, tôi thấy mình đang đứng trong căn bếp chật hẹp, tối đen trên xe lửa.

Trước mặt là một chiếc xe đẩy, trên đó xếp chồng mấy hộp cơm trưa của ngày hôm nay.

Trong hộp chỉ có nắm cơm to bằng nắm tay và một miếng đậu phụ khô, nhưng lại được dán cái giá 50 tệ.

Bên cạnh, gã đầu bếp q/uỷ g/ầy gò vừa rửa xong xẻng xúc, đẩy tôi một cái đầy vẻ khó hiểu và nhẹ giọng nhắc nhở: “Đứng ngây ra đấy làm gì? Đến giờ ăn trưa rồi, đẩy xe đi rao hàng đi!”

Trong căn bếp tĩnh mịch, tôi bị cái giá trên trời của hộp cơm kia chấn động mạnh ba giây. Thật quá đáng, mọi người chỉ đi tàu thôi, đâu phải đồ ng/u!

Lặng thinh một lúc, tôi dùng giọng ngập ngừng, nhập vai thành tiếp viên xe lửa một cách nghiêm túc: “Hôm nay chỉ có mấy món này thôi à?”

Gã đầu bếp q/uỷ nghe vậy, thở dài một tiếng, bất lực lắc đầu: “Đồ dự trữ trên tàu sắp hết rồi, có ngần này nguyên liệu là tốt lắm rồi.”

“Đi nhanh lên, đừng có rề rà!” Nói xong, gã đẩy tôi ra khỏi bếp, đóng cửa lại và nghỉ ngơi tại chỗ.

Chuyến tàu không bao giờ dừng lại, nguyên liệu lại sắp hết?

Nghe vậy, tôi sững người, lẳng lặng kiểm tra hộp nguyên liệu trong không gian của mình.

Đây là đạo cụ tôi m/ua với giá 2.000 tệ trong phó bản bệ/nh viện thứ hai, mỗi ngày sẽ ngẫu nhiên làm mới 3 đến 6 loại nguyên liệu không giới hạn.

Nói thế có nghĩa là, tôi đang sở hữu một ng/uồn tài nguyên khan hiếm vô tận?

Các nguyên liệu tươi ngon bày ra trước mắt, tôi bỗng cảm thấy mình vừa giẫm trúng một cái lỗi game.

Nhất định phải sống sót, trở về thế giới thực và đoàn tụ với cha.

Nhất định phải sống sót, tìm manh mối về sự mất tích của mẹ trên chuyến tàu này.

Nhất định phải sống sót, c/ứu Tần Kiêu ra.

2.

Đồng hồ đếm ngược đến ngày thứ ba của vụ t/ai n/ạn.

Từ khoang bếp đến khoang tàu b/án hàng còn một đoạn đường khá xa. Tôi tranh thủ mở hộp nguyên liệu ra, phát hiện hôm nay có sườn, đậu que, khoai tây, cà tím và trứng gà.

Chuyến tàu K418 đi từ vùng Đông Bắc đến miền Tây, vậy thì phải đổi sang nấu các món ăn Đông Bắc thôi.

Nếu tôi làm đầu bếp, tôi có thể nấu một nồi sườn kho đậu que om mì nóng hổi. Mì dai và đàn hồi, sườn mềm mại, đậu que giòn sần sật, thêm khoai tây bùi bùi, nước dùng đậm đà.

Xào một đĩa tam tiên địa phủ với hương sắc tuyệt vời, rồi chiên một quả trứng ốp la lòng đào giòn bên ngoài mềm bên trong. Hộp cơm Đông Bắc nóng hổi, thơm ngon đã sẵn sàng!

Khi đó, tôi chỉ b/án 12 tệ, làm ăn không cần vốn, chẳng phải sẽ lời đậm sao?

Nhìn lại nắm cơm và miếng đậu phụ khô trên xe đẩy, thứ này mà lũ q/uỷ cũng ăn sao?

“B/án cơm hộp đây, 50 tệ một hộp, không bớt, cơm trắng lạnh ngắt và đậu phụ khô khốc nè~!” Tôi lười biếng đẩy xe rao hàng, đã chuẩn bị sẵn tinh thần hôm nay sẽ ế sấp mặt.

Không ngờ giây sau, từ trong các phòng ngủ, hình dáng của lũ q/uỷ đồng loạt ló ra. Chúng c.h.ế.t với muôn vàn trạng thái khác nhau, từng con một đều g/ầy gò, mặt vàng như nghệ, ánh mắt lộ ra vẻ hung tàn.

Thế giới của lũ q/uỷ không có vị giác, khứu giác, xúc giác, tất cả các món ăn đều vô vị trong miệng chúng. Nhưng chúng vẫn sẽ đói! Đói thì vẫn phải đói!

“Tao muốn!”

“Tao cũng muốn!”

“Cho tao hai hộp, đói c.h.ế.t tao rồi!”

Chưa đi được hai bước, lũ q/uỷ đã ùa lên cư/ớp sạch hộp cơm trên xe đẩy.

Chúng thực sự rất đói...

Tôi còn chưa kịp bàng hoàng, một luồng sáng trắng lóe lên trên xe đẩy, lại xuất hiện một lượng cơm trắng và đậu phụ khô tương tự.

Một thông báo hệ thống hiện ra đúng lúc.

[Xe đẩy giữ nhiệt vô hạn: Có thể sao chép và lưu trữ 999 phần thức ăn, thời hạn sử dụng 3 ngày.]

Lạy trời, đúng là thứ khiến người ta động lòng! Chỉ muốn cuỗm luôn chiếc xe đẩy mà chạy.

Tôi đi từ đầu đến cuối toa tàu, lặng lẽ nhìn lũ q/uỷ trên xe ngấu nghiến ăn uống. Chúng ăn cơm ng/uội một cách ngon lành, miếng đậu phụ khô cũng nhai từng miếng như của quý.

Có vẻ như đã đói rất lâu rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu