Tôi và bạn bè đến một ngôi làng cổ quái.
Tộc trưởng sắp xếp nơi ở cho chúng tôi, nhưng yêu cầu chúng tôi tuân thủ ba quy tắc:
1. Sau khi trời tối, không được ra ngoài.
2. Ban đêm nếu có ai gõ cửa, đừng để ý đến.
3. Bậc cửa bị hỏng, nhất định phải sửa trước khi trời tối.
Vào ban đêm, quả nhiên có tiếng gõ cửa.
"Chạy mau! Các người đang ở trong nhà qu/an t/ài!"
------
Bạn có biết tại sao ở nông thôn thời xưa, nhà nào cũng có bậc cửa rất cao không?
Không chỉ có bậc cửa, mà họ còn đặt thêm ba bậc thang.
Như vậy có thể ngăn cản cô h/ồn dã q/uỷ xâm nhập.
Vì truyền thuyết nói rằng cô h/ồn dã q/uỷ chỉ có thể nhảy lên bằng cách nhấc cả hai chân cùng lúc.
Nếu bậc thang hay bậc cửa quá thấp, chúng sẽ dễ dàng nhảy vào nhà.
"Bậc cửa thông thường được làm cao một tấc hai phân, bậc cửa càng cao, thứ cần ngăn càng nặng khí sát."
"Mỗi tấc cao thêm là thêm phần hung hiểm."
"Các cậu nhìn bậc cửa này, cao đến bốn tấc bốn phân."
"Điều này có nghĩa là gì, các cậu biết không?"
Tôi cùng mấy người bạn ngồi xổm trước một bậc cửa cũ kỹ, tôi kiên nhẫn giải thích lý do làng quê xây bậc cửa.
Đây là một ngôi làng nhỏ vô cùng hẻo lánh, đến nỗi bản đồ cũng không hiện.
Chúng tôi lên núi hái nấm, càng đi càng xa.
Sau khi lạc đường, chúng tôi đến ngôi làng hoang tàn này.
Trong làng chỉ có hơn chục căn nhà bằng đất thưa thớt, xây dựng rất sơ sài.
Mỗi căn nhà chỉ cao khoảng hai mét rưỡi, trông rất ngột ngạt.
Nhưng so với sự thô sơ của ngôi nhà, thì bậc cửa lại được làm rất tinh xảo.
Không chỉ sử dụng gỗ đào lâu năm, mà trên đó còn khắc đồ hình tiên thiên bát quái.
"Điều này có nghĩa là mưa nhiều, khi trời mưa nước dễ tràn vào nhà."
Chu Lâm Quân nhanh chóng trả lời, xong còn lạnh lùng hừ một tiếng về phía tôi:
"Đừng có nói những chuyện m/ê t/ín phong kiến đó nữa, tôi tốt nghiệp từ trường kinh doanh Đại học Harvard đấy, không dễ bị Tống Phi Phi lừa đâu."
"Wow! Lâm Quân ca ca thật giỏi!"
Tần Nhiễm vỗ tay, khuôn mặt đầy vẻ ngưỡng m/ộ nhìn Chu Lâm Quân, đôi mắt như phát ra những bong bóng màu hồng.
...
Chu Lâm Quân và Tần Nhiễm là một cặp đôi, cả hai đều lớn lên ở nước ngoài từ nhỏ.
Lần này về nước là để đại diện gia tộc bàn chuyện hợp tác với nhà họ Tống.
Cuộc đàm phán thành công tốt đẹp, bố của Tống Phi Phi vui vẻ nên nhờ Tống Phi Phi dẫn hai vị công tử, tiểu thư đi chơi.
Tần Nhiễm nói cô ấy thường thích xem các blogger phát sóng trực tiếp hái nấm trên mạng, vì thế chúng tôi quyết định bay thẳng đến Vân Nam.
Nấm hái chẳng được bao nhiêu, Tần Nhiễm khăng khăng bảo mình nhìn thấy một con thỏ.
Cô ấy đuổi theo con thỏ, Chu Lâm Quân đuổi theo cô ấy.
Tôi và Tống Phi Phi chỉ có thể chạy theo, cứ chạy mãi, rồi cả nhóm chúng tôi đều lạc đường.
Trời âm u mưa phùn, cây cối trong rừng mọc cao và dày đặc, khó mà nhận biết được phương hướng.
May mắn thay, chúng tôi gặp được một ngôi làng nhỏ.
Đợi gặp người trong làng, nhờ họ dẫn đường, chúng tôi có thể xuống núi.
Tôi lười tranh cãi với Chu Lâm Quân, phủi tay đứng dậy.
Harvard hay Yale gì chứ, ngay cả Newton cuối cùng cũng nghiên c/ứu thần học.
Cái gọi là m/ê t/ín phong kiến, đôi khi chỉ là những điều mà khoa học chưa chạm tới mà thôi.
“Nói bậy!”
Một giọng nói khàn khàn, già nua vang lên, khiến cả bọn chúng tôi gi/ật nảy mình.
Tôi quay lại nhìn, thấy một ông lão với khuôn mặt vẽ đầy dầu màu.
Ông lão tầm khoảng sáu, bảy mươi tuổi, tóc bạc phơ, trên đỉnh đầu buộc một búi tóc thưa thớt.
Ngoài đôi mắt, khuôn mặt ông lão được vẽ những đường nét sặc sỡ, không thể nhìn rõ dung mạo.
Ông lão cầm trong tay một chiếc tẩu xám xịt, quan sát chúng tôi từ trên xuống dưới một lúc rồi khẽ hỏi:
“Các người, làm sao mà vào được ngôi làng này?”
Chu Lâm Quân nắm tay Tần Nhiễm bước lên trước:
“Ông lão này nói chuyện thật kỳ quặc, chúng tôi tất nhiên là đi vào đây rồi.”
...
Ông lão rít một hơi th/uốc, khuôn mặt ông ta chìm trong làn khói, không thể nhìn rõ biểu cảm.
“Hôm nay quá muộn rồi, ngày mai sẽ có người đưa các ngươi xuống núi.”
“Trong làng có ba quy tắc, các ngươi nhất định phải tuân thủ.”
Tần Nhiễm có vẻ không hài lòng, cô chu môi kéo tay áo của Chu Lâm Quân:
“Nhưng bây giờ mới hơn ba giờ chiều mà.”
Ông lão trừng mắt nhìn cô:
“Đã đến giờ Thân rồi, âm thịnh dương suy.”
“Đi đường mất ba tiếng, người trong làng phải về nhà trước khi trời tối.”
Đã nhờ người ta dẫn đường, tự nhiên phải theo thời gian của họ.
Tần Nhiễm dù có hơi kiêu kỳ, nhưng được giáo dục rất tốt, dù trong lòng không vui cũng không nói gì thêm.
Tống Phi Phi hít sâu một hơi, quay sang ông lão cười gượng:
“Xin hỏi quý danh của lão nhân gia đây? Và ba quy tắc trong làng là gì?”
Cô đã nhẫn nhịn Tần Nhiễm và Chu Lâm Quân suốt quãng đường, mắt lật ngược như sắp nhìn lên trời.
Nhưng cũng chẳng còn cách nào, ai bảo họ là được bố tài trợ chứ.
Cuối cùng thì kẻ có tiền cũng phải nhìn sắc mặt người khác, đúng là phong thủy luân chuyển mà.
Ông lão là tộc trưởng của ngôi làng nhỏ này, ông bảo chúng tôi gọi ông là Tuế lão.
Tuế lão nhả một làn khói, ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ lên bậc cửa.
“Thứ nhất, sau khi trời tối, không được ra ngoài.”
“Thứ hai, ban đêm nếu có ai gõ cửa, đừng để ý.”
“Thứ ba, nếu bậc cửa hỏng, nhất định phải sửa trước khi trời tối.”
Nói xong, Tuế lão đứng dậy, quay mặt về phía Chu Lâm Quân:
“Người trẻ tuổi, cái bậc cửa này có thể bảo vệ mạng sống của các ngươi đấy.”
“Nó không phải để ngăn nước đâu.”
Bình luận
Bình luận Facebook