Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi gặp Giang Việt, cả buổi chiều tôi cứ lâng lâng như người mất h/ồn.
Nhưng tôi vẫn đang trong giờ làm việc, không thể để cảm xúc sụp đổ được.
Tôi từ chối Hy Vọng.
"Tôi sẽ coi như hôm nay chưa từng xảy ra chuyện gì."
"Em mới bắt đầu cuộc sống đại học, nhất định sẽ gặp được người thực sự yêu thương mình."
"Người đó là ai thì tôi không biết, nhưng chắc chắn không phải là tôi."
Hy Vọng đỏ hoe mắt, nghẹn ngào hỏi tôi: "Em thực sự không có một chút cơ hội nào sao?"
Tôi lắc đầu: "Chúng ta mãi mãi là thầy trò, và chỉ có thể là thầy trò mà thôi."
Sau khi giải quyết xong chuyện của Hy Vọng, tôi đi chuẩn bị hội trường cho buổi họp chuyên môn ngày mai.
Trên người từng đợt khí lạnh ùa về, tay chân nặng trĩu.
Tôi không để tâm lắm.
Trợ giảng lén hỏi tôi: "Thầy giáo, thầy bị ốm ạ? Mặt thầy đỏ quá."
Tôi sờ lên trán. Rất nóng. Vậy mà đã sốt rồi.
Cố gắng lết về nhà, tôi đổ gục xuống ghế sofa, thậm chí còn không kịp thay quần áo.
"Không được, phải uống th/uốc. Sáng mai không có ai thay mình theo sát buổi họp cả."
Tôi tìm thấy th/uốc hạ sốt, uống đại với chút nước đun sôi để nguội còn sót lại.
Ngủ một giấc, nhưng tình trạng vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm.
Tôi đeo khẩu trang, cố gắng gượng theo hết buổi họp buổi sáng.
Cả người gần như muốn ch*t gục ngay tại hội trường.
Buổi chiều là phần giao lưu, mỗi hội trường đều đã có trợ giảng sắp xếp mọi thứ. Thế là tôi xin phép lãnh đạo đi truyền dịch.
Điện thoại lại reo lên ngay khi tôi vừa bước ra khỏi cổng lớn.
"Lâm Tri Thu, lên xe."
Có phải tôi sốt đến lú lẫn rồi không? Sao Giang Việt lại gọi điện cho tôi?
Anh ấy lẽ ra phải là người không muốn gặp tôi nhất trên đời này mới đúng.
Thế mà tôi lại nhìn thấy anh đang đi về phía mình.
Bàn tay anh áp lên trán tôi, lành lạnh, mát rượi.
"Nếu không muốn ch*t ngoài đường thì lên xe đi theo tôi."
Tôi thở dài, định nói là mình có thể tự bắt xe, nhưng trước mắt bỗng tối sầm lại.
Tiêu rồi, ngã thế này chắc bị chấn động n/ão mất. Liệu cái này có được tính là t/ai n/ạn lao động không nhỉ?
Trước khi mất ý thức, tôi được một người đỡ lấy.
Người đó dường như thở dài bên tai tôi.
Thấp thoáng nghe thấy một câu: "Ba năm không gặp, vẫn phiền phức như ngày nào."
Chương 9
8
8
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook