Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nghe vậy, đầu óc tôi trống rỗng. Vô thức nuốt nước bọt: "Đã... phục hồi rồi?"
Nghĩa là Đoàn Tinh Lan sắp biết người đêm đó là tôi?
Cố Diễm Tâm nắm ch/ặt tay tôi: "Nghe chị nói. Em phải đi ngay bây giờ. Không thì khi Đoàn Tinh Lan bắt được em, em đi đời đấy!"
Tôi mấp máy môi. Ánh mắt hoang mang: "Nhưng boss còn chưa phát tiền thưởng tháng..."
Cố Diễm Tâm nhắm mắt: "Còn thưởng với chả tháng! Có tiền liệu có mạng mà tiêu không?"
Bị m/ắng một trận, tôi tỉnh táo lại: "Giờ em phải làm sao?"
Cố Diễm Tâm chỉ về phía cuối hành lang: "Lối thoát cho người chơi chưa đóng hoàn toàn, em theo họ đi. Du Nghiêu, đây là cơ hội cuối cùng!"
Thấy tôi còn do dự, giọng cô gấp gáp hơn: "Nếu Đoàn Tinh Lan phát hiện ra em, cả em lẫn đứa nhỏ đều ch*t!"
Có lẽ chữ "ch*t" khiến tôi tỉnh táo.
Tôi nghiến răng, loạng choạng bước về phía cuối hành lang: "Chị Cố... mấy ngày nay cảm ơn chị nhiều."
Cố Diễm Tâm gật đầu mạnh: "Du Nghiêu, bảo trọng."
Tôi theo bước người chơi, bước vào lối thoát ấy. Cũng là bước ra khỏi thế giới của Đoàn Tinh Lan.
Chương 14
Chương 11
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 8
Chương 10
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook