Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
4.
Ba người họ tán gẫu một hồi, cuối cùng lại xoay đề tài sang tôi.
"Tiểu Hồng, còn cậu thì sao?" Ng/u Lân nhẹ nhàng hỏi, "Lần này cậu định công lược ai?"
"Tôi chỉ định hoàn thành trò chơi thôi." Tôi rụt rè co mình vào góc: "Tôi muốn về nhà."
Một thoáng ngượng nghịu bao trùm không khí, vẻ mặt Ng/u Lân hơi kỳ lạ, nhưng cô ấy vẫn tỏ ra thông cảm cho tôi.
Lận Sương thì không dễ tính như vậy. Nghe tôi nói, cô ấy chỉ châm biếm: "Cậu ngốc à? Cậu nghĩ mình là ai? Trực tiếp phá đảo phó bản 053 thì khó như lên trời. Công lược Boss để ôm một cái đùi lớn, thoát khỏi game chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?"
"Sao Boss có thể bị công lược được?" Tôi xoắn xuýt ngón tay, giả bộ tội nghiệp hết mức: "Họ đều là quái vật, căn bản không thể yêu con người đâu."
Tôi không hề nói dối. Tình hình ở các phó bản khác tôi không rõ, nhưng tại phó bản 053, mỗi người muốn hẹn hò với Boss đều đã trở thành bữa ăn cho quái vật.
"Cậu đã vào được mấy phó bản rồi?" Lận Sương lườm tôi một cái: "Tên vừa quê mà đầu óc cũng ng/u nữa, học hỏi cho tốt vào."
Phạm vi không gian của phó bản 053 rất rộng lớn. Các phó bản thông thường cơ bản chỉ giới hạn trong một bối cảnh nhất định, ví dụ như trường học hoặc bệ/nh viện.
Nhưng 053 lại là cả một thành phố.
Trong thành phố có đầy đủ mọi cơ sở vật chất, không chỉ trường học và bệ/nh viện vừa nhắc tới, mà còn có nhà hát, khu vui chơi, thủy cung, cổ trạch phong cách Trung Hoa, lâu đài kiểu Châu Âu... chỉ sợ không nghĩ ra, chứ không sợ không làm được.
"Chúng ta chia nhau hành động nhé?" Vừa mới bước vào, Lận Sương đã hăm hở hỏi.
"Đi cùng nhau đi." Ng/u Lân thận trọng hơn Lận Sương: "Lỡ như thực sự có vấn đề gì, chúng ta còn có thể nương tựa lẫn nhau."
Lận Sương gật đầu, rồi lại nhìn sang tôi, hằn học hỏi: "Thế còn cậu? Tự đi tìm manh mối à?"
Tôi vội vàng lắc đầu. Đùa à, shipper nào lại giao hàng nửa đường rồi về nhà nghỉ ngơi? Ít nhất cũng phải giao đến tận miệng ông chủ chứ.
"Vậy chúng ta đến trường học trước nhé?" Lận Sương sốt sắng: "Ở đây là gần trường nhất rồi."
Mấy người họ nhất trí ngay lập tức, hớn hở đi về phía trường học.
5.
Nếu nói trong ba đồng nghiệp vừa nhắc tới, ai là người bi/ến th/ái nhất, đương nhiên là Đại Boss.
Nhưng nếu nói ai là người kiềm chế tốt nhất, diễn xuất đạt nhất, thì chắc chắn phải là anh chàng Học trưởng lang thang này. Anh ta không bận tâm việc người chơi động chạm mình, cũng hân hoan diễn vai một NPC si tình, bị người chơi câu h/ồn lạc phách, để tận hưởng bữa ăn vào giây phút cuối cùng.
Ví dụ như bây giờ.
Vừa mới gặp mặt, Lận Sương đã lao thẳng vào lòng Học trưởng rồi sờ soạng khắp nơi: "Ông xã! Anh chính là ông xã thất lạc bấy lâu của em phải không?"
Học trưởng chỉ sững sờ vài giây, rồi thuận theo mà giả vờ ngượng ngùng.
Con người có thể bị mê hoặc bởi vẻ ngoài của anh ta, nhưng tôi thì không. Tôi chỉ thấy lớp da mặt anh ta từng mảng rơi xuống, để lộ ra m.á.u thịt đỏ tươi và xươ/ng trắng bên dưới. Đặc biệt là khi cười bẽn lẽn, nó rụng lộp bộp như tiếng pháo tép vậy.
Tôi suýt chút nữa nôn ọe thành tiếng, nhưng lại nhớ ra phá đám đồng nghiệp là bị trừ lương, đành cố nén lại.
Lúc này, Học trưởng đã ngượng ngùng chạy xa, trước khi đi còn kinh ngạc liếc nhìn tôi một cái, dường như tò mò tại sao tôi lại ở đây.
Tôi lắc đầu với anh ta một cách bình thản. Vừa quay đi, tôi phát hiện ba người họ đều chăm chú nhìn tôi.
Người khó chịu nhất chính là Lận Sương.
"Học trưởng là mục tiêu của tôi." Sắc mặt cô ta không tốt: "Cậu đừng có mà quyến rũ anh ấy!"
Tôi: Tôi ư? (Icon mèo chỉ vào mình)
Ng/u Lân thấy tình hình không ổn, vội vàng đỡ lời: "Tiểu Sương, cậu ấy không có ý đó đâu, cậu đừng gi/ận mà."
Lận Sương và Tô Nhược Nghiên đều không vui, đặc biệt là Lận Sương.
"Đừng có giả vờ đáng thương ở đây." Cô ta lườm tôi một cái ch/áy mắt: "Nếu làm hỏng chuyện của bọn tôi, tôi sẽ quẳng cậu thẳng vào ổ Boss đấy!"
Trời ơi đất hỡi, sáng nay tôi còn ngồi đó xem họ ăn sáng mà!
Họ dự định nán lại trường học thêm một lát, cố gắng kéo Học trưởng cùng đi tìm mục tiêu tiếp theo là Người Thợ Làm Búp Bê.
Làm vậy, nhỡ may Người Thợ Làm Búp Bê thực sự phát đi/ên, thì ít nhất cũng có Học trưởng giúp họ giữ mạng.
6.
Học trưởng diễn như một trai đẹp ngốc nghếch đang chìm đắm trong tình yêu, bị Lận Sương dăm ba câu dụ dỗ đến mất phương hướng.
Chỉ có tôi mới thấy rõ anh ta đã nuốt bao nhiêu nước miếng.
"Tiểu Sương, em thơm quá... à không, em đẹp quá!" Anh ta say đắm vuốt ve má Lận Sương, đôi mắt trìu mến (cặp mắt nhìn ch.ó cũng thấy thâm tình) đang nhẹ nhàng nhìn cô ấy: "Em rất đặc biệt, khác biệt so với những người chơi khác."
Và Lận Sương đang chân thành trị liệu bằng lời nói cho anh ta: "Học trưởng, em biết anh không giống những quái vật khác, anh có nỗi khổ riêng."
"Em thật sự hiểu anh sao?" Mắt Học trưởng hoe đỏ: "Chưa từng có ai nói như vậy. Anh..."
Diễn xuất quá lố, tôi muốn ói quá!
Học trưởng không hề cố ý che giấu quá khứ của mình, chỉ cần tìm ki/ếm một vòng quanh trường học là cơ bản đều có thể tìm thấy.
Một cậu bé quá nổi bật giữa đám đông, bị bài xích, bị cô lập, cuối cùng bị đẩy ngã từ sân thượng, sau khi c.h.ế.t trở thành q/uỷ dữ.
Cả cuộc đời anh ta chỉ vỏn vẹn vài câu chữ, đặt lên mặt giấy thậm chí còn có vẻ nhạt nhẽo.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook