Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Dưới lớp áo mũ chỉnh tề
- Chương 12
Tôi cất tờ giấy vẽ đi. Hôm sau, nhà họ Lâm dọn đi khỏi thành phố.
Liêu Hàn Tinh từ đầu đến cuối không biết chúng tôi đã nói gì.
Nó bị nh/ốt trong xe, ngồi im lặng suốt nửa tiếng.
Sau khi tôi trở lại, nó không hỏi gì cả.
Từ đó về sau, nó như đột ngột trưởng thành, trở nên cực kỳ ngoan ngoãn. Vào công ty học việc cũng rất nỗ lực, tiến bộ vượt bậc.
Liêu Thanh Phong tỏ ra hài lòng, cho rằng Liêu Hàn Tinh có thể gánh vác đại sự.
Điểm này ông ta đoán không sai.
Đầu óc Liêu Hàn Tinh cực kỳ nhạy bén, quyết đoán, th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn.
So với Liêu Thanh Phong còn vượt trội hơn.
Tựa như thanh đ/ao dần dần được mài sắc.
Cuộc sống trôi qua thuận lợi đến bất ngờ.
Giữa tôi và Liêu Hàn Tinh không còn xung đột.
Nó giống như người tối cổ đột nhiên được khai sáng, biết nghe lời hẳn.
Tôi nói gì nó nghe nấy, tôi cáu nó chịu đựng. Không gây chuyện, không cợt nhả, không phản kháng, không gi/ận dỗi.
Thái độ ngoan ngoãn như nô bộc ấy, khiến người ta tưởng nó thật sự xem tôi là trưởng bối, không dám manh động ngoài khuôn phép.
Tình cờ nhắc lại chuyện hôm nó s/ay rư/ợu, thằng nhóc liền chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ và chân thành bảo: "Tôi say quá, không nhớ gì cả. Sao thế chú Lôi, tôi có làm gì quá đáng không?"
Tôi nghiến răng, cười như không cười: "Không có."
Liêu Hàn Tinh vẫn bình thản như không: "Ồ, thế thì tốt."
Lăn lộn bao nhiêu năm, tôi chưa thấy ai biết giả vờ hơn mình.
Tôi cố tình hỏi: "Tôi đuổi thằng bạn trai nhỏ của cậu đi, không h/ận à?"
Liêu Hàn Tinh ngoan ngoãn đáp: "Không ạ. Chú làm gì cũng đúng. Chú không thích cậu ta, chắc chắn là do cậu ta không tốt."
Ai bảo thời nay không có nô bộc!
Trước kia Liêu Hàn Tinh phá phách khiến tôi phát cáu. Giờ nó lại ngoan đến mức đáng ngờ.
Ở nhà nó mặc đồ còn chỉnh tề hơn cả tôi, cúc áo thẳng tắp, không còn dáng vẻ lôi thôi. Còn biết tự chăm sóc bản thân.
Sợ tôi chê bẩn, nó còn cẩn thận tránh mọi sự đụng chạm thân thể với tôi. Nếu lỡ chạm phải, nó còn nhanh tay rút khăn ra lau trước cả tôi.
Tôi hết cách. Muốn bắt lỗi cũng chẳng được.
Đang ôm một bụng bực tức không có chỗ xả thì Giang Khởi lại đ/âm đầu vào.
Anh ta gửi một tấm ảnh cơ bụng kèm dòng chữ: [Tôi thấy giờ mình trụ được một tiếng mười phút rồi đấy. Hẹn không? Lão Lôi, tôi muốn khoe quá đi mất].
Tôi bật cười. Đúng là loại người thích tìm đò/n.
Tôi nhắn lại: [Mười giờ, nhà tôi].
Giang Khởi: [Úi, Tết đến rồi!]
Bữa tiệc tối hôm đó tôi không đi cùng Liêu Hàn Tinh.
Nó không vui nhưng không dám cằn nhằn.
Cứ mười phút lại nhắn báo cáo tiến độ bữa tiệc.
Lúc sắp kết thúc, tôi nhắn lại một câu: [Tối nay cậu ngủ ngoài đi.]
Bên kia hiện "đang nhập" rất lâu.
Nửa tiếng sau mới trả lời: [Vâng.]
Nhìn chấm đỏ định vị di chuyển dần về phía nhà mình, cười lạnh: "Đồ giả tạo."
Giang Khởi mang rư/ợu đến.
Vừa thấy tôi liền ngẩn người, nheo mắt quan sát: "Lão Lôi, sao tôi thấy dạo này cậu vui thế?"
Tôi vô cảm đáp: "Đừng lảm nhảm."
Anh ta nhún vai: "Tôi chỉ sợ lát nữa cậu nương tay thôi."
"Khỏi lo chuyện bao đồng."
Giang Khởi là một kẻ cuồ/ng bị ng/ược đ/ãi .
Liêu Thanh Phong từng có thời gian cho rằng tôi có vấn đề tâm lý nên bắt tôi đến chỗ Giang Khởi điều trị.
Có lẽ vì khuynh hướng b/ạo l/ực của tôi quá nặng, đi/ên lên còn muốn t/ự s*t nên Liêu Thanh Phong cũng kh/iếp s/ợ.
Giang Khởi cho rằng hành vi b/ạo l/ực có kiểm soát sẽ giúp tôi giải tỏa, anh ta đưa roj cho tôi, bảo tôi khi nào bực bội thì tìm anh ta.
Tôi thấy thật nực cười.
Nhưng để chấm dứt những buổi trị liệu vô nghĩa, tôi đã mặc nhận sự phán đoán sai lầm của Giang Khởi.
Suy cho cùng, tôi cũng rất muốn đ/á/nh anh ta.
Cái loại bác sĩ dởm gì không biết, thế mà cũng có giải thưởng.
Anh ta còn chẳng phân biệt nổi tôi là S hay M.
Suốt một thời gian dài, tôi nghe theo "lời khuyên của bác sĩ", bực tức là tìm Giang Khởi cho ăn đò/n.
Có mấy lần, chưa đầy nửa tiếng anh ta đã ngất xỉu.
Tôi đành bực tức dừng tay, m/ắng anh ta là đồ vô dụng.
Mối qu/an h/ệ quái gở này chấm dứt khi tôi nhận nuôi Liêu Hàn Tinh.
Vì sau đó tôi chẳng cần tìm Giang Khởi nữa, có cả đống người xếp hàng chờ ăn đò/n, đặc biệt là thằng nhóc họ Liêu kia. Đánh người thôi tôi cũng thấy mệt.
Thực tế, tôi không hề thấy khoái cảm khi đ/á/nh người. Những năm qua, lần duy nhất khiến tôi r/un r/ẩy vì hưng phấn chính là lần Liêu Hàn Tinh bóp cổ tôi.
Giang Khởi đã nhầm.
Anh ta tưởng tôi muốn quên cảm giác bị ng/ược đ/ãi , nhưng không phải.
Tôi đắm chìm trong đó đến mức vô phương c/ứu chữa.
Chương 7
9
Ngoại truyện - Chu Tầm
Chương 8
Chương 25
Chương 30: Trò chơi vỗ tay
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook