Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Ghen tỵ làm liều
- Chương 6
Tôi giữ vẻ mặt lạnh lùng đầy chột dạ.
Gi/ật lấy lọ th/uốc, tôi lầm bầm một câu: "Không cần anh quản!"
Đoạn đóng sầm cửa lại.
Nghe tiếng bước chân ngoài cửa xa dần, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Gh/ét thật đấy.
Tôi soi gương, cẩn thận bôi th/uốc lên tuyến thể, nhăn mặt lầm bầm trong lòng.
Nếu không phải tại Tống Ngọc cắn tôi, làm sao tôi phải rơi vào cảnh chật vật thế này.
Nhưng vì lo cho tương lai, tôi lại chẳng dám trả đũa.
Cầm tuýp th/uốc trên tay, nhìn hình ảnh mình trong gương, cảm giác bất lực quen thuộc lại ùa về.
Rõ ràng là một Alpha, vậy mà vóc dáng chẳng cao lớn, chân tay cũng mảnh khảnh, giờ vì tức gi/ận mà đôi mắt phủ một tầng sương, vài giọt nước mắt đọng lại khiến hàng mi ướt đẫm.
Nhìn thế nào cũng chẳng giống một Alpha.
Chỗ tuyến thể sau gáy lại còn sưng đỏ một mảng, trông cứ như là...
Ch*t ti/ệt.
Ch*t ti/ệt ch*t tiệt ch*t ti/ệt!
Tôi cắn ch/ặt môi, chẳng còn tâm trạng bôi th/uốc nữa, ném mạnh tuýp th/uốc xuống đất. Vẫn chưa hả gi/ận, tôi vơ lấy đồ đạc trên bàn, trên tủ, ném sạch sành sanh cho hả gi/ận.
Đến khi chẳng còn gì để ném.
Tôi mới lau nước mắt, lảo đảo leo lên giường, cuộn tròn người lại.
...
Trong cơn mơ màng, tôi lại gặp á/c mộng.
【Alpha hạ đẳng, ha, Alpha hạ đẳng thì làm được trò trống gì, yếu đuối đến thế, đúng là lãng phí.】
【Thể chất kém, lại bị pheromone cấp cao áp chế, lại còn chịu ảnh hưởng bởi pheromone của Omega... thậm chí còn chẳng bằng Beta, đúng là đồ phế vật.】
【Hàng hạ đẳng.】
【Phế vật.】
【Này, đừng nhìn nhà họ Giang đang cưng chiều nó, cái loại phế vật này, chẳng qua là vì nhà họ Giang hiện tại còn chút tiền, sau này thật sự có chuyện gì, người bị vứt bỏ đầu tiên chính là nó.】
【Hahaha, nhưng thằng nhóc đó trông đẹp thật, nếu bị vứt bỏ, tôi không ngại mang về nuôi đâu.】
Trong những năm từ 3 đến 7 tuổi, nhà họ Giang mở rộng quy mô chóng mặt, thường xuyên có những gương mặt lạ xuất hiện trong nhà.
Những lời bàn tán đó luôn bám lấy tôi như hình với bóng.
Những kẻ đó, dù bề ngoài cung kính.
Nhưng sau lưng người khác, đều cười cợt bàn tán như vậy.
Thậm chí khi nhìn thấy tôi, chúng cũng chẳng thèm tránh né.
Ngược lại còn cười tủm tỉm ngồi xổm xuống, gọi tôi lại, bóp ch/ặt má tôi đe dọa: "Đồ phế vật, nghe thấy gì chưa?"
"Phải làm một Alpha kiên cường biết chưa, nếu đi mách lẻo, cả đời này mày cũng chỉ là một đồ phế vật thôi."
Tôi sợ đến mức bật khóc nức nở.
Tuy những kẻ đó đã bị tôi trả đũa hết cả, nhưng trong giấc mơ, tôi vẫn cảm nhận được nỗi sợ hãi quen thuộc của thời thơ ấu.
Tôi cầu c/ứu như hồi nhỏ: "Anh ơi... em không phải phế vật, Tiểu Cẩm không phải phế vật, đúng không?"
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, dường như thật sự có người đến gần.
Nhưng không phải để an ủi tôi, mà là cởi bỏ cúc áo ngủ nơi cổ.
Người đó hơi cúi người xuống, hơi thở ấm nóng phả vào tuyến thể đang sưng đỏ.
Tôi không thoải mái co người lại, nhưng bị bàn tay người kia nhẹ nhàng đ/è lên vai, không thể trốn tránh.
"Đáng thương quá..."
Giọng nói dịu dàng rất khẽ, tựa như đang xót xa, "Còn nói không phải phế vật. Rõ ràng đã bị cắn đến mức nát bét rồi kìa, Tiểu Cẩm."
Lâm Bạch Vũ ở lại cùng tôi một thời gian rồi vội vã rời đi.
Liên minh và lũ cư/ớp vũ trụ đang giao tranh kịch liệt, cơ giáp hiện tại vô cùng quan trọng.
Dù tôi không muốn quan tâm, nhưng tin tức về Tống Ngọc vẫn cứ đ/ập vào mắt tôi.
Tôi buộc phải thừa nhận.
Không có sự ám toán của tôi, Tống Ngọc còn chói sáng hơn cả tương lai ban đầu.
Tôi vừa chua xót vừa đố kỵ.
Nắm ch/ặt nắm đ/ấm một cách hung hăng.
Bọn hải tặc bị đ/á/nh tan nhanh hơn dự kiến, không lâu sau, Thượng Thành cũng lo/ạn lên.
Những tên hải tặc này vốn phân tán ở các hành tinh nhỏ, gần đây mới tụ lại thành thế lực, gây ra không ít biến động ở biên giới Liên minh. Giờ phòng tuyến của chúng bị phá vỡ, quay lại giai đoạn du kích, ngược lại còn khó đối phó hơn trước.
Không ít người ở Thượng Thành bị chúng tập kích, anh cả liên lạc với tôi, nói đã tìm cho tôi một vệ sĩ, bảo tôi đi gặp một lần.
Tôi ngoan ngoãn đi ngay.
Khoảnh khắc nhìn thấy Tống Ngọc, tôi thấy mình bị lừa một vố đ/au điếng, nhảy dựng lên định bỏ chạy.
Hướng cửa phòng bao không chạy được, đầu óc tôi nóng bừng, bám lấy cửa sổ định nhảy ra ngoài.
"Giang Cẩm!"
Chân chưa kịp bước, tôi đã bị người ta túm lấy cánh tay kéo từ bậu cửa sổ xuống, mông bị đ/á/nh mạnh một cái: "Em không muốn sống nữa à!"
"Ưm!"
Tôi bị đ/á/nh mông một cách bất ngờ, vốn định nổi gi/ận, nhưng nhìn thấy gương mặt âm trầm của Tống Ngọc, tôi lập tức thu hết khí thế.
Nuốt nước bọt, tôi ngập ngừng nói: "Anh, anh đ/á/nh tôi làm gì chứ..."
Phòng bao này nằm ở góc khuất của nhà hàng, phong cách Nhật Bản, cách âm rất tốt, phần lớn mặt sàn đều là đệm mềm.
Tống Ngọc giữ nguyên tư thế đ/è tôi trên đệm, cười lạnh: "Tôi không chỉ muốn đ/á/nh em."
"Nếu em còn muốn chạy, bây giờ tôi sẽ làm em ch*t luôn."
"...!"
Tôi suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Anh, anh ta có ý gì?
Rõ ràng tôi đâu còn ám toán anh ta nữa, sao người này vẫn còn ghi th/ù thế nhỉ.
Trong không khí đầy pheromone cấp cao lạnh lẽo của Tống Ngọc.
Nhưng không hiểu sao, tôi không còn cảm giác ngạt thở khi đối mặt với pheromone cấp cao như lúc còn là Alpha hạ đẳng, mà cơ thể lại hơi nóng bừng lên.
"Anh buông tôi ra," tôi gắng gượng ngẩng đầu, giọng run run nói nhỏ, "Tôi hạ th/uốc anh, anh cắn tôi, chúng ta coi như huề nhau rồi, anh dừng lại đi..."
Tống Ngọc hừ lạnh một tiếng.
Bộ quần áo mỏng manh bị vén lên, dồn lại trước ng/ực.
Anh li /ếm ngón tay dính nước, thần sắc thản nhiên: "Dừng cái gì?"
Bắt đầu tính sổ từng món một.
"Lúc em kéo tôi vào phòng thiết bị, bắt tôi quỳ xuống làm chó cho em, sao em không dừng lại?"
"Lúc đ/è tôi ra t/át vào mặt, sao em không dừng lại?"
"Lúc hạ th/uốc tôi, sao em không dừng lại?"
"Lúc bỏ chạy, sao cũng không dừng lại?"
"Giờ nói huề nhau, muộn rồi."
Nói đoạn, anh li /ếm răng, vẻ mặt rất thấu tình đạt lý.
"...Nhưng nếu em thật sự không thoải mái, có thể t/át tôi tiếp."
Không phải chứ, sao người này lại th/ù dai thế nhỉ?
Tôi nghe Tống Ngọc kể lể từng tội trạng của mình, vô cùng kh/iếp s/ợ.
Tôi biết ngay mà!
Cho dù hiện tại tôi không ám toán anh ta như tương lai ban đầu, nhưng những chuyện b/ắt n/ạt Tống Ngọc trước đây cũng đủ để anh ta ghi h/ận.
Không biết anh ta đã lừa anh cả tôi bằng cách nào, tôi nơm nớp lo sợ, không dám nhúc nhích, chứ đừng nói là t/át anh ta.
Thấy quần áo sắp tuột xuống, tôi thu tay về, cẩn thận túm lấy hai vạt áo, lấy lòng nhìn Tống Ngọc, lí nhí c/ầu x/in, cố gắng hối lỗi: "Cái đó, trước kia là tôi sai... tôi, tôi không nên b/ắt n/ạt anh, cũng không nên bắt anh làm chó của tôi..."
"Sau này tôi sẽ không thế nữa, anh có thể tha thứ cho tôi không..."
Rõ ràng là đang c/ầu x/in.
Nhưng sắc mặt Tống Ngọc lại càng lúc càng khó coi.
Bàn tay đang nắm lấy eo tôi nhấc lên, "bốp" một tiếng đ/á/nh vào mông, giọng rất lạnh: "Đã làm gì em đâu, thiếu gia."
"Nói năng đáng thương như vậy để làm gì."
!!!!
Lại đ/á/nh tôi!
Tôi tức gi/ận rồi.
Nhưng gi/ận mà không dám nói.
Thấy Tống Ngọc cứng mềm đều không ăn, tôi cố gắng nghĩ cách khác, tiếng chuông điện thoại vang lên đúng lúc.
Là Lâm Bạch Vũ.
Tôi thăm dò nhìn Tống Ngọc một cái, thấy anh không có ý ngăn cản, vội vàng bắt máy, không màng tất cả cầu c/ứu: "Anh ơi, em đang ở ngoài, anh mau đến... á!"
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 12
Chương 7
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook