Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cam Mười Tú
- Phu Quân Hay Ghen
- Chương 10
"Vết thương của đệ... có nghiêm trọng không?"
Ninh Trầm lùi lại nửa bước như sợ ta đến gần: "Không đáng ngại."
"Ta đã sai người hầm canh sâm. Không biết đệ có muốn uống không?"
Ánh mắt Ninh Trầm hơi sáng lên: "Được."
Ta múc cho y một bát rồi tự tay đưa tận nơi.
"Tiểu thúc, có thể giúp ta nói với mẫu thân một tiếng không? Xin bà cho phu quân quỳ ít lại."
Động tác của Ninh Trầm khựng lại. Một lúc sau y mới khẽ đáp: "Được."
Lúc ấy ta mới yên tâm rời đi.
Nhưng trời đã tối mà Ninh phu nhân vẫn chưa nguôi gi/ận. Ta lo lắng nên mang đồ đến từ đường thăm Ninh Yếm.
Chính điện rất tối, chỉ có mấy chục hàng nến cao thấp khác nhau đang ch/áy lập lòe.
Ninh Yếm quỳ ngay chính giữa, lưng thẳng tắp.
Ta lén lút đi vào.
"Ta mang cho chàng một tấm đệm. Chàng nằm nghỉ tạm đi."
Ninh Yếm quay đầu nhìn ta: "A Dư, ta đang chịu ph/ạt, không được lười biếng. Nàng về đi."
Ta thấy hắn thật thà quá, liền dứt khoát quỳ xuống cạnh hắn.
"Vậy ta ở đây cùng chàng."
Ninh Yếm không nỡ để ta chịu khổ cùng mình. Hai người giằng co hồi lâu, cuối cùng đành trải đệm nằm nghỉ ngay trong từ đường.
Ta chống cằm nhìn hắn: "Ninh Yếm, tuy ta không biết vì sao chàng lại đá/nh người, nhưng ta là thê tử của chàng, nhất định sẽ đứng về phía chàng."
Ánh mắt Ninh Yếm khựng lại.
Hắn nhìn ta không chớp mắt, vành mắt dần đỏ lên: "A Dư... chỉ có nàng đối xử tốt với ta."
Hắn bất ngờ ôm ch/ặt ta, vùi mặt xuống vai, giọng nói nghèn nghẹn: "Nàng đừng đi... nhất định đừng rời bỏ ta..."
"Tổ tiên nhà họ Ninh đều đang nhìn đây." Ta đảo mắt nhìn quanh rồi lớn tiếng nói: "Ta xin thề, ta sẽ không bao giờ rời khỏi Ninh Yếm!"
Lần này không có tiếng sấm, chỉ có ánh nến bập bùng phản chiếu trong mắt hai người.
Ninh Yếm nhìn ta hồi lâu, bỗng ôm lấy eo ta, nghiêng người áp xuống, đối diện với ta.
"A Dư, chúng ta còn chưa từng làm chuyện ấy ở bên ngoài."
"Hả?" Ta hoàn toàn không theo kịp suy nghĩ của hắn: "Thế sao được? Tổ tiên nhà chàng đều đang nhìn đấy."
Nhưng Ninh Yếm lại vô cùng kiên quyết: "Không được. Người khác có gì thì ta cũng phải có."
Ta chẳng biết "người khác" mà hắn nói là ai, chỉ cảm thấy hắn lại bắt đầu nghĩ linh tinh.
Huống hồ lần trước cùng Ninh Trầm ở ngoài trời, ta còn bị nhiễm phong hàn, thật sự chẳng dễ chịu chút nào.
"Ninh Yếm... chàng b/ắt n/ạt người."
Một cơn gió thổi qua, ngọn nến khẽ lay động. Trên nền đất bỗng xuất hiện một cái bóng rất dài.
Ta quay đầu nhìn lại. Là Ninh Trầm.
Không biết y đã đến từ lúc nào.
Trong tay y cầm một chiếc đèn lồng, lặng lẽ nhìn cảnh trước mắt.
"Đệ làm phiền hứng thú của đại ca, thật lòng xin lỗi." Y khẽ cười: "Nhưng bây giờ huynh có thể đưa tẩu tẩu về phòng ngủ rồi."
Ninh Yếm không tiếp tục làm lo/ạn nữa. Hắn bế ta lên, đi ngang qua Ninh Trầm, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Nằm trong lòng Ninh Yếm, ta ngoái đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Ninh Trầm vẫn lặng lẽ đi phía sau, cầm đèn soi đường cho chúng ta.
Ánh mắt ta và y chạm nhau. Y khẽ nâng cao chiếc đèn rồi mỉm cười với ta.
Ta hơi sững sờ.
Bởi đúng lúc tay áo y trượt xuống, trên cổ tay lộ ra một vết hằn đỏ rất rõ...
Đáng tiếc ta chưa kịp nhìn kỹ thì Ninh Yếm đã bế ta vào phòng.
Hắn không nhịn được, lại tiếp tục chuyện còn dang dở lúc nãy. Nhưng ta đã chẳng còn tâm trí.
Vài ngày sau, nhân lúc có dịp ra ngoài, ta mang theo đơn th/uốc đi hỏi một vị đại phu xem đó là th/uốc gì.
Đại phu kinh ngạc nói: "Đây là phương th/uốc tránh th/ai dành cho nam tử."
"Th/uốc... tránh th/ai?"
Trong nháy mắt, ta đứng cũng không vững.
Ninh Yếm… Sao hắn có thể làm ra chuyện như vậy?
Ta thất h/ồn lạc phách trở về phủ. Giữa đường lại gặp Ninh Trầm.
"Tẩu tẩu, sao vậy? Sắc mặt nàng..."
Ta từ từ dừng bước, giơ tay lên.
"Bốp!"
Một cái t/át giáng xuống.
"Đồ khốn!"
Ninh Trầm ôm bên má bị đá/nh, tủi thân nhìn ta.
"Ta làm sai điều gì?"
Đúng lúc ấy Ninh phu nhân bắt gặp cảnh này.
Bà tức đến mức suýt ngất.
"Trời đất ơi! Con m/ù rồi sao? Đây đâu phải phu quân của con! Đến cả tiểu thúc mà con cũng nói đá/nh là đá/nh!"
08
Ta chẳng buồn nghĩ nhiều, xoay người trở về phòng mình. Trong chốc lát, cũng không có ai đến quấy rầy.
Ta đoán, hẳn là Ninh Trầm đã ngăn mẫu thân y lại.
Nhưng lúc này, ta không còn lòng dạ nào để cảm kích y.
Trong đầu ta chỉ toàn là Ninh Yếm.
Sao y có thể đối xử với ta như vậy?
Là vì muốn c/ứu đệ đệ mình sao?
Còn nữa… Rốt cuộc từ khi nào hắn biết chuyện giữa ta và Ninh Trầm năm xưa?
Vì sao hắn phải làm như vậy? Hắn dựa vào đâu mà làm như vậy?
Nhìn sắc trời, đoán chừng Ninh Yếm sắp trở về.
Ta chậm rãi mở cửa phòng, sai người mời Ninh Trầm đến.
"Tẩu tẩu."
Y đến rất nhanh.
"Lúc nãy ta không nên đá/nh đệ." Ta khẽ cười: "Để ta bôi th/uốc cho đệ, kẻo sau này để lại vết thì không đẹp nữa."
Ninh Trầm đứng sững tại chỗ, mặc cho ta nắm tay kéo vào nội thất.
Ta ghé sát mặt y.
"Không có th/uốc. Để ta thổi giúp vậy."
Ninh Trầm nhìn chằm chằm vào ta.
"Được."
Nhân lúc ấy, ta đẩy y ngã xuống. Khi y vừa định chống người ngồi dậy, ta lại mạnh tay ép y xuống.
"Đệ còn giả vờ gì nữa?" Ta siết ch/ặt cằm y: "Lúc trước chẳng phải hưởng thụ lắm sao?"
Ninh Trầm cứng người: "...Tẩu biết rồi?"
Ta buông cằm y ra, đầu ngón tay thuận thế trượt xuống, lướt vào trong cổ áo.
"Thật ra ta đã sớm nhận ra rồi." Ta nhìn thẳng vào mắt y: "Ta với đệ... hình như hợp nhau hơn. Đệ thấy có đúng không?"
Ninh Trầm không dám tin: "Thật sao?"
Ta khẽ vỗ lên má y, nhướng mày cười.
"Lần này không cần phải bó tay bó chân nữa. Đệ phải biểu hiện cho thật tốt đấy."
Chương 13
Chương 10
Chương 11
Chương 8
Chương 12
Chương 8
Chương 9.
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook