Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Người nữ tôi cũng chưa thấy bao giờ, tầm hai mươi bảy hai mươi tám, là một Omega, tóc ngắn gọn gàng, ánh mắt sáng quắc, tư thế đứng thẳng tắp, nhìn là biết bước ra từ đơn vị tác chiến.
"Bác sĩ Tống?" Người nam lên tiếng trước, giọng điệu khách sáo, "Làm phiền cậu rồi, tôi là Thẩm Ngạn Chu, đây là cộng sự của tôi, Cố Tình. Chúng tôi đến từ Bộ chỉ huy Tác chiến Liên hợp, muốn tìm hiểu một số tình hình với cậu."
Cộng sự? Trong ngữ cảnh của thế giới này, "cộng sự" giữa một Alpha và một Omega thường mang ý nghĩa không chỉ dừng lại ở qu/an h/ệ công việc.
Tôi mời họ ngồi xuống, "Cụ thể là tình hình gì?"
"Về Bùi Chinh." Cố Tình đi thẳng vào vấn đề, "Trạng thái gần đây của anh ấy rất khác so với trước đây, chúng tôi muốn biết liệu đó có phải là tác dụng phụ của việc điều trị hay không."
"Khác ở chỗ nào?"
"Anh ấy trở nên ôn hòa hơn." Thẩm Ngạn Chu nói câu này với biểu cảm hơi phức tạp, "Trước đây lúc họp hành, tin tức tố của anh ấy áp chế đến mức cả phòng họp không ai thở nổi. Bây giờ thì tốt hơn nhiều rồi, ít nhất là không còn ai phải chạy ra ngoài nôn giữa chừng nữa."
"Chẳng phải đó là chuyện tốt sao?"
"Là chuyện tốt, nhưng..." Anh ta và Cố Tình trao đổi ánh mắt, "Thứ chúng tôi lo lắng không phải là chuyện đó."
Cố Tình tiếp lời: "Bác sĩ Tống, tôi nói thẳng nhé. Bùi Chinh ở trong quân đội có vị thế rất nh.ạy cả.m, năng lực của anh ấy là không cần bàn cãi, nhưng vấn đề tin tức tố khiến rất nhiều người kiêng dè anh ấy. Có người kiêng dè vì sợ, có người kiêng dè vì anh ấy là kẻ bất trị."
"Bây giờ anh ấy đột nhiên trở nên 'ôn hòa', có người thấy đó là chuyện tốt, nhưng cũng có người sẽ thấy…"
"Anh ấy yếu đi." Tôi nói.
Cố Tình gật đầu: "Cậu hiểu là tốt rồi."
Tôi tựa vào lưng ghế, suy nghĩ một lát rồi hỏi, "Hai người đến đây để nhắc nhở tôi à?"
"Cứ coi là vậy đi." Thẩm Ngạn Chu mỉm cười, "Bùi Chinh là kiểu người không biết tự bảo vệ mình cho lắm. Hay nói cách khác, anh ấy đã quen dùng tin tức tố làm khiên chắn. Hiện tại tấm khiên đó đang bị cậu tháo dỡ từng chút một, chúng tôi chỉ muốn x/á/c nhận xem, sau khi tháo ra rồi, liệu có ai giúp anh ấy chắn một tay hay không."
Tôi nhìn họ. Ý đồ của hai người này đã quá rõ ràng - họ không đến để nghi ngờ phương án điều trị, mà đến để x/á/c nhận xem tôi có đáng tin cậy hay không.
"Mối qu/an h/ệ của hai người và Bùi Chinh là?"
"Chiến hữu." Cố Tình đáp, "Kiểu chiến hữu thuộc số ít ấy."
Hai chữ "số ít" này nặng ký thế nào, tôi nghe ra được. Trong một môi trường mà ai cũng bản năng muốn tránh xa anh ấy, những người còn sẵn lòng đứng cạnh anh ấy chắc chắn không nhiều.
"Phương án điều trị sẽ không gián đoạn." Tôi nói, "Tình trạng rối lo/ạn của anh ấy đang tiến triển tốt, trong quá trình này, lực áp chế giảm xuống là phản ứng sinh lý bình thường, không phải là yếu đi. Đợi trị liệu hoàn tất, tin tức tố của anh ấy sẽ trở về mức của một Alpha bình thường - lúc cần mạnh sẽ mạnh, lúc cần thu sẽ thu, hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát."
"Kiểm soát được vẫn tốt hơn là mất kiểm soát." Thẩm Ngạn Chu gật đầu.
"Còn về việc có ai giúp anh ấy chắn hay không…" Tôi khựng lại một chút, "Đó không nằm trong chức trách của tôi."
Cố Tình nhướng mày.
"Nhưng nếu có ai đó dựa vào những phản ứng bình thường trong thời gian trị liệu để nghi ngờ phương án của Tôi." Tôi nhìn cô ấy, "Tôi sẽ dùng số liệu và kết quả để đáp trả. Cái này tôi khá thạo."
Cô ấy nhìn tôi vài giây, bỗng nhiên bật cười, "Hóa ra là thế."
"Hóa ra là thế cái gì?"
"Hóa ra là thế, nên mỗi lần anh ấy nhắc đến cậu, biểu cảm đều có chút khác thường."
Tôi không tiếp lời câu đó.
Sau khi họ đi không lâu, Bùi Chinh đến. Đúng 3h, gõ cửa. Lúc anh ấy vào phòng, ánh mắt lướt qua văn phòng một lượt, chắc là nhận ra hai chiếc cốc dư ra vẫn chưa kịp dọn đi, "Có người vừa đến à?"
"Ừm, chiến hữu của anh, Thẩm Ngạn Chu và Cố Tình."
Bước chân anh ấy khựng lại một nhịp, "Họ đã nói gì?"
"Quan tâm đến tiến độ điều trị của anh thôi."
"Chỉ vậy thôi?"
"Chỉ vậy thôi."
Anh ấy nhìn tôi một lúc, dường như định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ ngồi xuống, cầm lấy cốc nước trên bàn, "Hôm nay trị liệu như thường lệ chứ?"
"Như thường lệ." Tôi dọn dẹp mấy chiếc cốc thừa, cầm lấy sổ ghi chép trị liệu.
Lúc đi tới cửa, tôi quay đầu nói một câu: "Bùi Chinh."
"Hửm?"
"Chiến hữu của anh rất tốt."
Anh ấy ngẩn ra một lát, rồi gật đầu, "Ừm, họ là những người rất tốt."
Tôi đẩy cửa phòng trị liệu, ánh đèn trắng ấm áp bừng sáng, "Vào đi, hạng mục kiểm tra hôm nay hơi nhiều, có lẽ sẽ mất thời gian hơn một chút."
"Không sao." Anh ấy bước vào theo sau tôi, "Dù sao chiều nay tôi cũng không có lịch trình nào khác."
"Chiều nay anh không họp à?"
"Hủy rồi."
"Họp gì thế?"
"Báo cáo tổng kết diễn tập liên hợp."
"... Cái đó quan trọng không?"
"Không quan trọng bằng ba giờ chiều."
Tôi mở sổ ghi chép, cúi đầu, giả vờ như đang tìm số trang của ngày hôm nay. Tôi đã tìm lâu hơn thường lệ một chút.
09.
Trị liệu bước vào tuần thứ ba của giai đoạn hai, và đã có một chút trục trặc xảy ra.
Hôm đó là thứ Bảy, buổi trị liệu vẫn diễn ra như thường lệ. Bùi Chinh ngồi trên ghế chuyên dụng, tin tức tố hoàn toàn giải phóng.
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook