Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Hướng đạo cấp F
- Chương 17
Nhưng mà...
Tôi đẩy Du Nhiên ra, ôm hy vọng hỏi:
"Cậu biết là tôi đã c/ứu cậu sao?"
"Làm sao cậu biết? Cậu biết những gì rồi?"
Du Nhiên không hài lòng, ôm ch/ặt lấy tôi lần nữa.
"Giọng nói, mùi hương, em đều ghi nhớ trong đầu cả rồi."
"Còn biết anh vì c/ứu em mà không tiếc dâng hiến bản thân để điều hướng cho em."
Tôi sững sờ.
Hóa ra đó là dâng hiến, không phải cưỡ/ng b/ức sao?
"Vậy tại sao cậu không nói?"
"Anh hình như sợ bị người khác biết, cũng không muốn có mối qu/an h/ệ này với em..."
"Chắc chắn là vì chê em là đàn ông, lại còn là một tên lính gác hôi hám."
Lại khóc rồi.
Lính gác mạnh nhất thế giới thực chất được làm bằng nước à?
Đáng thương quá.
Tôi lau nước mắt cho cậu ấy.
Nhìn cậu ấy: "Tôi không chê cậu, cậu cũng không hôi, cậu là tên lính gác tốt nhất với tôi."
Du Nhiên cọ mặt vào lòng bàn tay tôi.
Giống như một chú cún con.
"Vậy anh có thể thích em không?"
Tôi đỏ mặt.
Nhìn gương mặt này, nói không nên lời.
Tôi cũng không biết nữa.
Trai thẳng bình thường có thấy một người đàn ông cao một mét chín đáng yêu không nhỉ?
Tôi không trả lời, chuyển chủ đề muốn giúp Du Nhiên điều hướng.
Du Nhiên rất thất vọng, giống như một chú cún không được cưng chiều.
Cái đuôi không tồn tại kia đã rũ xuống tận đất rồi.
Tôi không đành lòng nhìn, lại giúp cậu giải quyết cái "đuôi" đang dựng đứng kia.
Cậu ấy hừ hừ, quấn lấy hôn lên khóe miệng và cổ tôi.
Thật giống cún con.
Vừa điều hướng xong, cậu ấy lại bị tiền tuyến gọi đi.
Tôi hội họp với Kiều Quy, kể lại chuyện hôm nay.
Hỏi cậu ấy: "Tôi còn được coi là trai thẳng không?"
Kiều Quy nhìn tôi đầy sùng bái: "Hóa ra người dẫn đường ngủ với Du Nhiên lúc cậu ta không thể cử động lại chính là anh em tốt của mình, giỏi thật đấy Ứng Nguyện."
Mỗi người nói một kiểu.
Tôi bất lực, hỏi lại: "Tôi còn được coi là trai thẳng không?"
Kiều Quy đảo mắt: "Thẳng cái nỗi gì."
"Mấy tiêu chuẩn chọn người yêu của cậu chẳng phải đều trùng khớp với Du Nhiên sao?"
"Nói thẳng ra thì cơ ngựk của Du Nhiên kia, lúc căng lên cũng phải cỡ Cup C rồi nhỉ? Đủ gợi cảm rồi đấy."
Tôi không thể phản bác.
"Nhưng mà... tôi là người ở phía dưới mà..."
Kiều Quy búng tay một cái.
"Nghĩ kỹ xem, lúc đó anh mất ý thức, người chủ động cũng là anh, nhưng anh lại không làm cậu ta, điều đó chứng tỏ cái gì?"
Tôi mím môi, đưa tay định bịt miệng Kiều Quy lại.
"Chứng tỏ anh sinh ra đã là người nằm dưới rồi!"
Bịt trễ mất rồi.
Vừa bịt lại, một cơn gió ùa tới cuốn phăng tôi đi.
Tôi hoàn h/ồn, phát hiện Du Nhiên lại quay về trong trạng thái chiến đấu tổn thương.
Siết ch/ặt eo tôi, làm nũng: "Anh à, đầu em đ/au quá."
Người xung quanh nhìn cậu ấy như nhìn thấy m/a.
"Ai kia? Đó là sát thần mặt lạnh Du Nhiên sao?"
"Không phải đâu, Du Nhiên sẽ không vẫy đuôi với người khác như chó đâu."
"Mấy người m/ù à, tháp Trung tâm ngoài Du Nhiên ra, ai ngày nào cũng mang theo dây trói bên người?"
"Nói một câu công bằng, trói lại chắc là ngon lắm."
"Thì anh đi mà trói thử xem."
"Tôi chưa muốn ch*t trẻ đâu."
Tôi nhìn sợi dây trói màu sẫm trên người Du Nhiên, không hợp thời mà nảy sinh suy nghĩ bi/ến th/ái.
Rất muốn trói cún con lại.
Tôi vỗ vỗ vai cún con, bảo cậu cúi đầu.
Cún con ngoan ngoãn cúi đầu.
Tôi ghé sát tai cậu, thì thầm: "Du Nhiên, hình như tôi cũng thích cậu."
"Về nhà thực hiện điều hướng niêm mạc không?"
"Nhưng tôi muốn trói cậu lại, mắt cũng phải che đi..."
Tôi ngại ngùng ngước mắt nhìn phản ứng của cậu.
Đồng tử đen láy của Du Nhiên đột nhiên tràn ra một tia đỏ.
Giọng khàn đặc.
"Được."
"Nhưng bảo bối, eo có thể không trói không, em cũng muốn cử động..."
Tôi gật đầu.
Giây tiếp theo, Du Nhiên dùng dị năng đưa tôi dịch chuyển tức thời đi mất.
Người qua đường không rõ danh tính:
"? Cái gì vừa bay qua thế?"
Giám đốc như thầy giám thị, gào lên:
"Tháp Trung tâm không cho dùng dị năng! Du Nhiên, mẹ kiếp cậu vội đi đầu th/ai à?!"
Kiều Quy cười ha hả, hét lớn:
"Ứng Nguyện, hy vọng từ nay về sau anh đều hạnh phúc vui vẻ!"
Tôi cười lớn đáp lại: "Được!"
Du Nhiên không hài lòng, hôn lên môi tôi một cái.
"Không cần cậu ta chúc phúc, em sẽ khiến anh được như ý nguyện."
Tôi cười, vòng tay qua cổ cậu, chủ động hôn cậu.
Nói gì đây, đến hôn còn chưa biết làm đứa trẻ này.
"Cún con, mở miệng ra."
"Anh dạy cậu vài thứ khác."
Du Nhiên học cực nhanh.
Chưa kịp về đến biệt thự của cậu, tôi đã bị hôn đến nhũn cả chân.
H/ồn vía suýt chút nữa bị hút sạch.
Tôi túm lấy mái tóc dài của Du Nhiên, hơi thở không đều.
"Du Nhiên... đã bảo là tôi trói cậu mà?"
Du Nhiên ngẩng đầu, li/ếm sạch vệt nước bên môi.
Tôi x/ấu hổ ch*t mất.
Dùng dây trói buộc tay cậu lại, rồi dùng cà vạt che mắt cậu đi.
"Không được nhìn."
"Lên giường nằm đi."
Du Nhiên vẫy vẫy cái đuôi, vui vẻ nằm xuống tại chỗ.
"Ngay tại đây đi anh, em không đợi nổi nữa rồi."
"..."
Người trẻ tuổi thật là nóng vội.
Thôi được rồi, chiều cậu ấy vậy.
Tránh cho lại khóc.
Cậu ấy thực sự đã khóc.
Khóc vì sướng.
Tôi cũng khóc, khóc vì mệt.
Tôi quên mất thể chất của lính gác không bình thường chút nào.
Du Nhiên lại càng đặc biệt.
Tôi mệt đến mức sắp ch*t rồi.
Thật sự gi/ận rồi.
Vô thức nói một câu "Gh/ét".
Chó sói hóa đ/á.
Biến thành cún con rồi.
Không cử động nữa, nhưng vùi đầu khóc mãi.
"Anh gh/ét em, chắc chắn là do kỹ thuật của em không tốt, anh không thích."
"Em vô dụng quá, em còn sống làm gì nữa? Em là một con chó vô dụng."
Tôi vừa mệt vừa ngơ ngác: "???"
"Không phải, cậu cứ thế thừa nhận mình là chó à?"
Du Nhiên ngẩn người ngẩng đầu, nước mắt tuôn như mưa.
"Anh đến chó cũng không cho em làm nữa à? Em không sống nữa đâu!"
...
Thôi bỏ đi.
Đây vẫn là một chú chó Beagle hay khóc nhè.
Tôi có thể làm gì đây?
Nuông chiều thôi.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 17
Chương 18
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook