Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Thẩm Trạch! Có chuyện gì vậy! Không phải anh đang ở nhà sao?”
“Em vất vả lắm mới c/ầu x/in Đội c/ứu hộ đến c/ứu mọi người, nhưng trong nhà hoàn toàn không có ai!”
Thẩm Trạch giọng điệu k/inh h/oàng: “Làm sao có thể? Tôi căn bản không nhận được bất kỳ tin tức nào, cũng không nghe thấy tiếng động nào cả?!”
“Sao em không báo trước cho tôi?!”
Tôi không để ý đến câu hỏi của anh ta, chỉ chăm chăm tỏ vẻ lo lắng: “Rốt cuộc mọi người rốt cuộc đang ở đâu?!”
“Thời gian gấp lắm, mọi người không nói nhanh là họ rút lui đấy!”
Lời vừa dứt, bên kia truyền đến một tràng tiếng cãi vã hỗn lo/ạn. Tôi lắng nghe vài câu.
Dường như là Tô Mạch và Thẩm Trạch đang tranh cãi. Cả hai đều giữ giọng thấp, tôi nghe không rõ.
Vài phút sau, một tiếng vật nặng đổ xuống đột ngột vang lên. Truyện chỉ do Trạm Én Đêm dịch và đăng trên MonkeyD. Đầu dây bên kia cuối cùng cũng im lặng.
Thẩm Trạch lại lên tiếng, giọng anh ta gấp gáp, hơi thở dồn dập: “Lâm Mạn… Mạn Mạn, anh đang ở… anh đang ở đối diện nhà chúng ta!”
“Em mau thông báo cho Đội c/ứu hộ, anh ở đối diện! Mau đến c/ứu anh!” Anh ta gần như gào lên khản cả giọng câu cuối cùng.
Tôi vừa an ủi anh ta, vừa mở giao diện khóa cửa thông minh.
Rất tốt. Vẫn có thể sử dụng.
“Họ đang ở trên sân thượng, Thẩm Trạch, anh đừng lo lắng, anh dẫn chị dâu và ba mẹ thu dọn đồ đạc đi, họ đang ở trên sân thượng!”
Thẩm Trạch vội vàng đồng ý: “Được, được… không đúng, không đúng!”
“Không cần dọn đồ, không cần dọn, anh có thể đi ngay bây giờ, ba mẹ gặp chuyện không may rồi!”
“Mạn Mạn, anh biết em không thích Tô Mạch, sau này cô ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa!”
“Mạn Mạn, bây giờ anh có thể đi ngay. Em nói với Đội c/ứu hộ, anh sẽ lên sân thượng ngay!”
Trong lúc nói chuyện, có tiếng bước chân từ đầu dây bên kia.
Tôi lắng nghe động tĩnh. Ngay khoảnh khắc tiếng mở cửa vang lên từ điện thoại, tôi đã nhấn nút mở khóa cửa thông minh.
“Cạch” Cửa nhà tôi cũng đã mở.
14.
Bên trong cánh cửa đang mở là một con x/á/c sống đã lâu không nhìn thấy người sống.
Nghe tiếng la hét t.h.ả.m thiết trong điện thoại, cuối cùng tôi cũng bật cười thành tiếng, “Thẩm Trạch, quả báo của anh đến rồi!”
15.
Tôi biết anh ta là một người ích kỷ. Nhưng tôi thực sự không ngờ anh ta có thể làm ra những chuyện mất hết nhân tính như vậy.
Bóng người đang lượn lờ trong camera giám sát không phải ai khác, chính là ba mẹ đã biến thành x/á/c sống của Thẩm Trạch.
Sau khi cúp điện thoại sáng nay, tôi đã mở camera giám sát của mấy ngày trước xem lại thật kỹ.
Mấy ngày đầu không có chuyện gì xảy ra. Tuy bên ngoài có đầy rẫy x/á/c sống, nhưng mấy người trong nhà may mắn không bị lây nhiễm.
Nhưng đến ngày thứ ba, lượng đồ tích trữ trong nhà đã hết. Thẩm Trạch xót Tô Mạch đang mang th/ai, vậy mà lại để người cha hơn năm mươi tuổi của mình ra ngoài tìm vật tư.
Vật tư thì quả thật đã tìm được, nhưng ba Thẩm cũng bị cắn.
Ông ta cố gắng chống đỡ về đến nhà, đưa vật tư cho con trai, lúc đó mọi người mới phát hiện ra vết thương trên tay ông ta. Nhưng lúc này đã quá muộn.
Sau khi ba Thẩm biến dị, mẹ Thẩm đang băng bó cho ông ta là người chịu trận đầu tiên.
Tiếng la hét sợ hãi khiến Thẩm Trạch tê liệt ngã gục giữa phòng khách.
Chính Tô Mạch đang m.a.n.g t.h.a.i là người phản ứng nhanh nhất, kéo Thẩm Trạch dưới đất chạy ra khỏi nhà trốn vào căn hộ đối diện mới thoát c.h.ế.t.
Ba mẹ Thẩm đã cống hiến tất cả cho đứa con trai đ/ộc nhất này, không ngờ cuối cùng lại c.h.ế.t theo cách này dưới tay con trai mình.
Đối diện nhà tôi là một giáo viên đã về hưu. Ông ấy tính tình hiền lành, gặp người cần giúp đỡ luôn ra tay.
Nhưng qua mấy cuộc gọi điện thoại với Thẩm Trạch, tôi đoán hẳn là vị giáo viên đã về hưu này rất có thể đã gặp đ/ộc thủ của Thẩm Trạch.
Còn về phần Tô Mạch. Cô ta quả thật rất thông minh, biết khuyên Thẩm Trạch không được nói cho tôi địa chỉ thật.
Nhưng cô ta đã đ.á.n.h giá thấp cái á/c trong người Thẩm Trạch. Trong tình huống này, đối với Thẩm Trạch mà nói, tôi là người duy nhất có thể c/ứu anh ta.
Thẩm Trạch biết tôi có thành kiến với Tô Mạch. Truyện do Trạm Én Đêm dịch và đăng duy nhất trên MonkeyD. Đúng lúc này, Tô Mạch lại còn cản trở hành động c/ứu hộ của tôi.
Thế là, Tô Mạch đang m.a.n.g t.h.a.i trở thành món quà quy phục mà Thẩm Trạch dâng cho tôi.
16.
Ban đầu, tôi cũng không có ý định dùng th/ủ đo/ạn này để đẩy Thẩm Trạch vào chỗ c.h.ế.t.
Tuy tôi h/ận anh ta. Nhưng tôi vẫn chỉ nghĩ đến việc để anh ta tự sinh tự diệt. Cho đến khi anh ta muốn dùng con gái để uy h.i.ế.p tôi, đây là điều tôi không thể chịu đựng được nhất.
Tôi nhìn chằm chằm ra sân tập thể d.ụ.c ngoài cửa sổ. Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng gọi của con gái: “Mẹ ơi, hôm nay con l.à.m t.ì.n.h nguyện viên, giúp nhặt rau, cô căng-tin tặng con một củ khoai lang!”
“Con ăn một miếng, còn lại nhường hết cho mẹ!”
Tôi ôm lấy con gái đang chạy đến, cười c.ắ.n một miếng khoai lang trên tay con bé: “Cảm ơn Tiểu Ưu. Ngọt lắm!”
17.
Trận đại họa này ập đến đột ngột, gây ra những thiệt hại không thể đong đếm được cho mọi mặt của xã hội.
Nhưng thời gian rồi sẽ xoa dịu mọi thứ.
Nửa năm sau, x/á/c sống biến dị bị tiêu diệt hoàn toàn.
Một năm rưỡi sau, ngoại trừ vài thành phố bị thất thủ triệt để ban đầu, những nơi còn lại đã hoàn toàn trở lại bình thường.
Chương 17
Chương 24
Chương 27
Chương 32
Chương 6
Chương 30
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook