Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sự vắng mặt của ông Thắng không làm căn nhà trở nên ấm áp hơn, nó chỉ khiến không khí thêm đặc quánh mùi vị của sự mục nát. Mẹ tôi – bà Hạnh – được tại ngoại vì cảnh sát cho rằng bà là nạn nhân của bạo hành gia đình. Nhưng bà ta không biết rằng, sống với một đứa trẻ mang linh h/ồn của q/uỷ dữ còn đ/áng s/ợ hơn cả những trận đò/n roj của gã chồng hờ.
Căn nhà giờ đây chỉ còn lại hai mẹ con. Bà Hạnh ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, khuôn mặt bầm tím được dán đầy băng gạc. Bà ta nhìn căn nhà tan hoang, rồi nhìn sang tôi – đứa con gái đang lẳng lặng quét dọn đống đổ nát với một sự bình thản kỳ quái.
"Linh... lại đây mẹ bảo," bà ta cất tiếng, giọng r/un r/ẩy.
Tôi buông chổi, bước lại gần. Ánh đèn tuýp nhấp nháy trên trần nhà tạo thành những vệt sáng tối loang lổ trên mặt tôi. Tôi không cười, không khóc, chỉ đứng đó nhìn bà ta trân trân.
"Con... tại sao lúc đó con lại nói với cảnh sát là cha dượng ép mẹ b/án con?" Bà ta nheo mắt, sự nghi ngờ bắt đầu trỗi dậy. "Và gói bột đó... ở đâu ra?"
Tôi nghiêng đầu, nở một nụ cười ngây ngô nhưng đôi mắt thì lạnh ngắt: "Mẹ quên rồi sao? Đêm qua chính mẹ bảo con giấu vào gối chú Thắng mà. Mẹ nói mẹ muốn chú ấy đi tù để mẹ đi theo chú Lâm."
Mặt bà Hạnh c/ắt không còn một giọt m/áu. "Mày nói láo! Mẹ nói thế bao giờ?"
"Mẹ nói trong giấc mơ của con," tôi thì thầm, tiến lại gần hơn, hơi thở tôi phả vào tai bà ta lạnh toát. "Giống như cái đêm mưa năm sau... lúc mẹ bỏ con lại căn nhà hoang ấy. Mẹ cũng nói là con ch*t đi thì mẹ mới hạnh phúc được."
Bà Hạnh bật dậy, đẩy mạnh tôi ra. Bà ta run cầm cập, hơi thở dồn dập: "Mày... mày bị đi/ên rồi! Mày đang nói cái quái gì thế?"
Kể từ đêm đó, tôi bắt đầu chiến dịch "ám ảnh" bà ta. Tôi không đ/á/nh được bà ta, không ch/ửi rủa được bà ta. Tôi chỉ cho bà ta thấy những gì bà ta sợ nhất: Sự thật.
Mỗi đêm, khi bà Hạnh vừa chợp mắt, tôi lại lẻn vào phòng, đứng ở đầu giường và nhìn chằm chằm vào bà ta. Tôi dùng chiếc máy ghi âm nhỏ, phát đi tiếng mưa rơi rả rích và tiếng khóc thút thít của chính mình mà tôi đã tự thu âm lại.
"Mẹ ơi... ở đây lạnh quá..."
"Mẹ ơi... sao mẹ lại bỏ con?"
Bà Hạnh tỉnh giấc trong cơn hoảng lo/ạn, thấy tôi đang đứng dưới chân giường, tay cầm con búp bê g/ãy cổ.
"Mày làm cái gì ở đây? Cút ra ngoài!" Bà ta gào lên, ném chiếc gối về phía tôi.
Tôi chỉ im lặng, lùi vào bóng tối của hành lang. Sự nghi ngờ và tội lỗi dù bà ta rất ít lương tâm thì cũng bắt đầu gặm nhấm tinh thần bà ta. Bà ta bắt đầu lạm dụng th/uốc an thần để ngủ, và đó chính là lúc tôi thay th/uốc của bà ta bằng những loại vitamin có hình dáng tương tự nhưng không có tác dụng an thần, khiến bà ta rơi vào trạng thái mất ngủ kéo dài và ảo giác.
Đỉnh điểm là khi bà Hạnh nhận được một bưu kiện ẩn danh. Bên trong là một bức ảnh được ghép cực kỳ tinh vi: hình ảnh bà ta đang đứng trước một ngôi m/ộ nhỏ không tên, và cái bóng của bà ta dưới đất lại là hình một con q/uỷ đang bóp cổ một đứa trẻ.
Bà ta phát đi/ên. Bà ta bắt đầu nhìn thấy hình ảnh của tôi ở khắp mọi nơi. Khi bà ta soi gương, tôi đứng phía sau, phản chiếu qua gương với khuôn mặt đầy m/áu y hệt như cái đêm tôi ch*t ở kiếp trước.
"Aaaaa! Cút đi! Cút đi!"
Bà ta đ/ập vỡ chiếc gương lớn trong phòng khách. Mảnh kính găm vào tay bà ta m/áu chảy ròng ròng, nhưng bà ta không cảm thấy đ/au. Bà ta chỉ thấy sợ.
Tôi bước ra từ nhà bếp, tay cầm một ly nước ấm, giọng dịu dàng đến đ/áng s/ợ: "Mẹ sao thế? Để con băng bó cho mẹ nhé. Mẹ đừng sợ, con sẽ không bỏ mẹ đâu... chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi... giống như cách mẹ đã 'chăm sóc' con vậy."
Bà Hạnh nhìn tôi, đôi mắt bà ta dại đi. Bà ta thấy trong đôi mắt của đứa con gái bảy tuổi không phải là sự bao dung, mà là một vực thẳm đen ngòm đang chực chờ nuốt chửng bà ta.
"Mày... mày là q/uỷ... mày không phải Linh con gái tao..." Bà ta lùi lại, rồi vấp phải đống mảnh kính vỡ, ngã ngồi xuống sàn.
Tôi cúi xuống, thì thầm vào tai bà ta câu chốt hạ: "Mẹ biết không, chú Thắng trong tù đã khai hết rồi. Chú ấy nói chính mẹ là người nảy ra ý định gi*t con để lấy tiền bảo hiểm. Cảnh sát đang trên đường đến đây đấy."
Đó là một lời nói dối. Nhưng với một tâm trí đã hoàn toàn vụn vỡ vì hoảng lo/ạn và ảo giác, bà Hạnh tin đó là thật. Bà ta không còn đường lui. Nỗi sợ bị bắt, sợ bị phán xét, và sợ chính "con q/uỷ" đang đứng trước mặt đã đẩy bà ta đến hành động cuối cùng.
Bà Hạnh vơ lấy đống sổ sách và vàng bạc, lao ra khỏi nhà như một kẻ đi/ên giữa đêm khuya. Bà ta chạy, chạy mãi không biết đi đâu, cho đến khi lạc vào con hẻm dẫn đến căn nhà hoang – nơi mà ở kiếp trước, bà ta đã vứt x/á/c tôi.
Tôi lẳng lặng đi theo sau, giữ một khoảng cách vừa đủ để bà ta luôn thấy bóng dáng tôi thấp thoáng trong màn đêm.
Bà Hạnh bước vào căn nhà hoang, hơi thở hụt hẫng. Trong bóng tối lờ mờ, bà ta thấy một hình bóng nhỏ bé đang ngồi ở góc phòng, đúng chỗ bà ta đã bỏ rơi tôi.
"Linh?"
Hình bóng đó quay lại. Không phải là tôi bằng xươ/ng bằng thịt, mà là một chiếc gương tôi đã đặt sẵn ở đó từ chiều. Bà ta nhìn thấy chính khuôn mặt tàn tạ, đi/ên dại của mình trong gương.
Quá kinh hãi, bà Hạnh lùi lại, không để ý phía sau là miệng giếng hoang đã mất nắp che. Một tiếng hét thất thanh vang lên, rồi chìm lịm trong bóng tối sâu thẳm.
Tôi đứng ở cửa căn nhà hoang, nhìn xuống miệng giếng tối om. Gió rít qua khe cửa như tiếng vỗ tay tán thưởng của những linh h/ồn bị oan khuất.
"Kết thúc rồi, mẹ của con."
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook