Cứu Rỗi Cậu Bé Đáng Thương

Chương 19

28/06/2025 16:59

Tôi và Liêu Kim Tuyết dần trở nên thân thiết hơn.

Từ những tin nhắn WeChat đơn thuần ban đầu, đến gọi thoại, rồi video call, tất cả đều diễn ra một cách tự nhiên.

Anh ấy luôn khéo léo đưa ra chủ đề mới mỗi khi tôi không biết nói gì tiếp, một sinh viên đại học như tôi lại có thể trò chuyện không ngừng với một tổng giám đốc bận rộn ngập đầu công việc.

Không biết có phải là ảo giác hay không nhưng mỗi lần tôi chủ động nhắn tin, Liêu Kim Tuyết sẽ đưa ra một phần thưởng nhất định.

Đa phần là gửi một vài bức ảnh.

Có khi là chậu cây xanh trên bàn làm việc, có khi là chiếc gối ôm trên ghế sofa trong phòng nghỉ, nhưng thứ anh ấy gửi nhiều nhất là chiếc đèn tường xinh đẹp trong phòng ngủ.

Thi thoảng anh ấy cũng xuất hiện trong khung hình, dù chỉ là một phần cơ thể.

Tất cả cứ như một trò chơi vậy, mỗi lần đều khiến tôi vừa mong đợi vừa hồi hộp.

Chỉ cần anh ấy gọi "An An" là có thể khiến tôi mềm nhũn cả người, cười đến ngây ngất.

Tôi đã dần quen với sự đồng hành của Liêu Kim Tuyết.

Trong khoảng thời gian đó, Nguyên Việt cũng có nhắn tin, nhưng tôi nhất quyết không trả lời.

Dù tôi có thích hay không thích Sở Diệp nữa cũng không liên quan tới anh ta nữa rồi.

Sự chiếm hữu mà anh ta dành cho Sở Diệp thật khó hiểu

Hôm đó, Liêu Kim Tuyết vẫn như thường lệ gọi điện thoại cho tôi khi đang làm việc.

Vừa kết nối chưa được bao lâu, cửa phòng ký túc xá đã có người gõ.

Mở cửa ra, hóa ra là con cáo già xảo quyệt đầy mưu mô, Nguyên Việt.

Vốn dĩ gương mặt anh ta đã rất đẹp, giờ lại đeo thêm bông tai kim cương đen, nụ cười nở trên môi càng làm anh ta thêm nổi bật.

Hình như em c/ắt đ/ứt với Sở Diệp là cũng làm ngơ anh luôn nhỉ? Anh cứ cảm giác như mình là tệp đính kèm của Sở Diệp vậy?"

Anh ta đẩy tôi ra định bước vào phòng, động tác vô cùng tự nhiên, "Bao lâu rồi em không nghe điện thoại của anh?"

Tôi chợt nhớ ra vẫn còn đang gọi điện với Liêu Kim Tuyết liền sợ hãi vội vàng đẩy anh ta ra ngoài.

"Sao, đang giấu đàn ông ở đây à?"

Tôi càng vội, Nguyên Việt càng lấn tới, anh ta khoác tay qua eo tôi, nhấc bổng tôi lên khỏi mặt đất.

Rồi thẳng tay vỗ vào mông tôi một cái.

Nụ cười đầy ranh mãnh: "Nhắm đấu lại được anh không, hửm?"

Tôi tức gi/ận định lao vào cào cấu anh ta thì Liêu Kim Tuyết gọi tôi.

"An An à?"

Điện thoại đột nhiên vang lên giọng đàn ông.

Cả tôi và Nguyên Việt đều gi/ật mình dừng lại trong chốc lát.

Anh ta giơ tay véo mặt tôi, nheo mắt lại,

"Liêu Kim Tuyết?"

Tôi im lặng.

"Hóa ra là Kim Tuyết à," giọng anh ta đột nhiên cao hơn vài phần, cười nói: "Tôi cứ tưởng là Sở Diệp cơ."

Tôi thấy anh ta chắc chắn không có ý tốt, vội giơ tay định bịt miệng nhưng bị anh nhanh nhẹn tránh né, nói tiếp: "Dù sao An An cũng đã thích Sở Diệp nhiều năm như vậy..."

Danh sách chương

5 chương
28/06/2025 16:59
0
28/06/2025 16:59
0
28/06/2025 16:59
0
28/06/2025 16:59
0
28/06/2025 16:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu