Thập Niên 90: Hoa Hướng Dương

Thập Niên 90: Hoa Hướng Dương

55

07/08/2026 13:59

Mặc dù Chu Duy An chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nhưng anh cũng không muốn nói x/ấu đối phương quá mức trước mặt Giang Phương Liêm. Làm vậy chỉ khiến bản thân anh trông mất giá, chẳng có phẩm chút nào.

“Nếu Chu Duy An lại tới tìm cậu, cậu không ứng phó được thì cứ nói với tôi.”

Nghe thấy cái tên “Chu Duy An”, Giang Phương Liêm rõ ràng không còn kích động như trước nữa.

Chỉ là sâu trong mắt cậu vẫn thấp thoáng một nỗi mất mát khó nhìn thấu.

Cậu khẽ mấp máy môi.

Nói với Hoắc Đình sao…

Có phải hơi…

Nhưng cậu không thể từ chối ý tốt của Hoắc Đình.

Cuối cùng, Giang Phương Liêm vẫn gật đầu.

Chu Duy An lại đến tìm Giang Phương Liêm mấy lần.

Mấy lần đầu hắn đều chọn sai thời điểm. Sáng sớm tới thì Giang Phương Liêm hoặc đang chuẩn bị đi giao sữa, hoặc phải mang cơm cho ba Hoắc Đình, thành ra hai người chẳng gặp được nhau.

Sau đó Chu Duy An khôn ra, chuyển sang buổi chiều mới tới khu cầu thang bộ chặn người.

Thân phận của Chu Duy An ở khu này khá khó xử, rất nhiều người nhìn hắn không vừa mắt. Hắn muốn gặp Giang Phương Liêm lại không dám dẫn người theo, đành một mình ngồi ngốc trước cửa nhà cậu mà chờ.

Hôm ấy, Hoắc Đình đang đứng trước cửa tiệm tám chuyện với mấy bà thím thì thấy Giang Phương Liêm vác một đôi quang gánh với hai cái sọt chẳng biết ki/ếm ở đâu ra, hấp tấp chạy xuống cầu thang bộ.

Hoắc Đình còn chưa kịp gọi người lại, Giang Phương Liêm đã chạy xa mất.

Anh lẩm bẩm:

“Tuổi thỏ hay sao vậy…”

“Hả? Hoắc Đình, cậu nói gì đấy?” Bác Trương hơi lãng tai nên không nghe rõ.

Hoắc Đình xua tay.

“Không có gì. Vừa nói tới đâu rồi?”

“Đang nói chuyện Quách Dân Dũng nuôi bồ nhí bên ngoài ấy. Mấy hôm trước con nhỏ kia tìm tới tận cửa, Quách Dân Dũng suýt bị vợ đá/nh ch*t.”

Hoắc Đình đang định tiếp lời thì lại thấy Giang Phương Liêm gánh hai sọt đất đi lên. Lần này anh thật sự không nhịn được nữa.

“Giang Phương Liêm, cậu làm gì vậy?”

Trên đầu là mặt trời chói chang. Chỉ đi lên đi xuống một chuyến thôi đã đủ mệt, huống hồ còn phải gánh đồ.

Giang Phương Liêm nhìn thì g/ầy gò, nhưng làm việc chân tay lại chẳng hề chậm chạp.

Cậu quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói. Ánh nắng chói chang khiến cậu không mở nổi mắt, chỉ có thể dựa vào giọng nói để nhận ra đó là Hoắc Đình.

“Tôi sửa lại bồn hoa trên sân thượng…”

Đất trong bồn hoa trên sân thượng đã bị nắng hong thành từng cục cứng ngắc từ lâu, căn bản không dùng được. Giang Phương Liêm lại chẳng có tiền dư, phải năn nỉ ông bác làm vườn trong công viên mấy ngày liền, người ta mới đồng ý cho cậu lấy một ít đất mang về.

“Không nói nữa, không nói nữa.” Hoắc Đình bảo mấy bà thím vào tiệm đá/nh bài, “Để hôm khác nói tiếp.”

Nói rồi anh đi về phía Giang Phương Liêm.

“Cậu gánh lên nổi không?”

Giang Phương Liêm nhún nhún chiếc đò/n gánh trên vai.

“Chắc được, dù sao cũng không nặng lắm.”

Hoắc Đình đi phía sau cậu, mấy lần muốn giúp một tay nhưng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu, cuối cùng cứ thế đi theo Giang Phương Liêm từ cầu thang bộ về tận nhà.

Giang Phương Liêm khách sáo nói:

“Ông chủ Hoắc, anh không cần lo cho tôi đâu, tôi tự làm được.”

Hoắc Đình còn chưa kịp trả lời, hai người vừa đi qua chỗ ngoặt tầng năm đã nhìn thấy một người quen đang ngồi xổm trước cửa nhà Giang Phương Liêm.

Chu Duy An.

“Tiểu Giang…”

Sự nhiệt tình của Chu Duy An lập tức biến mất sạch ngay khoảnh khắc hắn nhìn thấy Hoắc Đình.

Giang Phương Liêm thoáng khựng lại, sau đó cúi đầu tiếp tục đi lên. Tới cửa, cậu mới lên tiếng với Chu Duy An:

“Có chuyện gì không?”

“Hai chúng ta tìm chỗ nào nói chuyện riêng được không?”

Thấy Hoắc Đình hoàn toàn không có ý định rời đi, thậm chí còn nhất quyết chen vào giữa hai người, Chu Duy An muốn nói chuyện riêng với Giang Phương Liêm cũng không được.

Giang Phương Liêm đặt đò/n gánh xuống.

“Không nói. Chúng ta chẳng còn gì để nói cả. Tôi còn có việc, nếu anh không có chuyện gì khác thì mau đi đi.”

“Tiểu Giang…”

Chu Duy An định đưa tay kéo Giang Phương Liêm, nhưng cậu bình thản né đi.

Bàn tay hắn cứng đờ giữa không trung.

Bị mất mặt, Chu Duy An cũng chẳng buồn duy trì hình tượng nữa. Hắn thẹn quá hóa gi/ận, đ/á lật một cái sọt của Giang Phương Liêm, khiến đất bên trong đổ tung tóe khắp hành lang.

“Cậu làm mấy thứ này thì có ích gì!”

Giang Phương Liêm còn chưa kịp phản ứng, trước mắt Chu Duy An đã lóe lên.

Cổ áo hắn đột nhiên siết ch/ặt, cả người bị nhấc lên.

Hoắc Đình túm cổ áo Chu Duy An, vẻ mặt hung dữ nhìn hắn.

“C/on m/ẹ nó, mày làm cái gì đấy!”

Bồn hoa của anh mà thằng nhãi này cũng dám đ/á?

Danh sách chương

3 chương
07/08/2026 13:59
0
07/08/2026 13:59
0
07/08/2026 13:57
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu