Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
14
Nhìn chiếc xe thể thao bốc lửa của Lương Trác đi xa dần, một bàn tay nhỏ nhắn vỗ vỗ vai tôi: "Đừng nhìn nữa, khói xe có đ/ộc đấy."
Tôi quay lại, Vương Dịch Chi đang nhăn nhó khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn, rồi kéo tôi vào nhà hàng.
Vương Dịch Chi là một Omega, cũng là người bạn tri kỷ duy nhất của tôi.
Hiện tại cậu ấy đang làm việc ở viện nghiên c/ứu, bình thường hai đứa tôi đều canh thời gian để nghỉ cùng nhau, sau đó ra ngoài thư giãn này nọ.
Dạo này tôi bận, lại mới kết hôn, nên cũng gần một tháng rồi chúng tôi chưa tụ tập.
"Alpha của cậu đưa cậu đến à?"
Vương Dịch Chi vừa gọi quá nửa số món tráng miệng của nhà hàng, vừa hỏi.
Tôi gật đầu: "Ừm."
Vương Dịch Chi cong mắt cười: "Qu/an h/ệ của hai người tốt đấy chứ, tớ biết mà, cái này gọi là cưới trước yêu sau!"
Người tôi khựng lại, không đáp lời.
Bởi vì tôi biết, Lương Trác căn bản không yêu tôi.
Chúng tôi kết hôn chỉ vì sự cố tin tức tố mà thôi.
"Ồ, vậy thì thật đáng tiếc, rõ ràng chuyện của hai người y hệt như tình tiết trong tiểu thuyết vậy." Nói đoạn, Vương Dịch Chi gật đầu lia lịa một cách trịnh trọng: "Tớ thấy hai người chắc là đang trong giai đoạn phát triển tình tiết thôi, nhất định sau này sẽ yêu nhau mà."
Vương Dịch Chi không có sở thích gì khác, chỉ thích đọc sách, đặc biệt là tiểu thuyết trên mạng.
Hồi đầu nghe chuyện của tôi và Lương Trác, cậu ấy lập tức lôi ra một cuốn tiểu thuyết mạng tên là "Cưới trước yêu sau: Omega chạy trời không khỏi nắng" để so sánh câu chuyện của tôi với tiểu thuyết.
Và đưa ra kết luận: Cậu sắp rơi vào lưới tình rồi!
Dù tôi không hiểu lắm, nhưng tôi chọn cách tôn trọng.
15
Vừa ăn đồ ngọt, tôi và Vương Dịch Chi vừa trò chuyện bâng quơ.
"Anh ấy có biết hồi cấp ba cậu từng tỏ tình với anh ấy không?"
Tôi lắc đầu: "Vẫn chưa biết."
"Thế thì tiếc thật, cậu nên nói cho anh ấy biết."
"Anh ấy đã không còn nhớ tớ nữa rồi, cho nên nói hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì nhiều."
"Dù cậu nói có lý, nhưng tớ tin rằng chuyện này sau này sẽ khiến tình cảm của hai người thăng hoa lên một bậc lớn đấy."
Giọng điệu của Vương Dịch Chi vô cùng khẳng định, tôi không nhịn được mà ngẩng đầu: "Sao cậu lại nghĩ thế?"
Vương Dịch Chi trả lời không cần suy nghĩ: "Trong tiểu thuyết đều viết thế mà."
Chỉ số thông minh của Vương Dịch Chi rất cao, nhưng chỉ số cảm xúc lại cực thấp.
Đây cũng là lý do chính khiến cậu ấy vào làm việc ở viện nghiên c/ứu.
Lúc này nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu ấy, chẳng hiểu sao tôi lại nảy sinh một niềm tin mãnh liệt, hỏi: "Thật không?"
Vương Dịch Chi chớp chớp mắt: "Tớ không chắc, dù sao thì tớ cũng chưa nghiên c/ứu qua đề tài này."
... Là do tôi hỏi thừa rồi.
16
Đầu thu, trời cũng sầm tối nhanh hơn.
Vừa mới chào tạm biệt Vương Dịch Chi thì chuông điện thoại vang lên, là Lương Trác gọi tới.
"Em ăn xong chưa? Đang ở đâu vậy, tôi qua đón." Lương Trác hình như đang hạ thấp giọng, nghe có chút trầm khàn, khựng lại một chút, anh lại bồi thêm một câu: "Vợ ơi."
Tôi dời điện thoại ra xa tai, nhìn kỹ cái tên ghi chú một lần nữa.
Là Lương Trác, không sai.
"Anh uống rư/ợu à?"
"Không có."
Nghe giọng điệu thì chẳng thấy có gì bất thường.
Thế nhưng nhìn chiếc xe taxi vừa bị mình chặn lại, tôi mở cửa xe rồi ngồi tọt vào trong, kìm nén vành tai đang nóng bừng mà nói vào điện thoại: "Cảm ơn anh, không cần phiền phức vậy đâu, tôi lên xe rồi."
Lương Trác im bặt trong chốc lát, chỉ nghe thấy tiếng thở của anh dần trở nên nặng nề.
Để làm dịu bầu không khí bắt đầu trở nên gượng gạo, tôi nói thêm một câu: "Hẹn gặp ở nhà."
Lúc này Lương Trác mới "ừm" một tiếng.
17
Kể từ sau khi thỏa thuận với Lương Trác là sẽ tiếp tục ở lại căn phòng thuê, ngày hôm sau tan làm tôi đã không có ý định về nhà bên kia nữa.
Mọi khi vào giờ này Lương Trác đều sẽ gửi tin nhắn cho tôi, hôm nay lại im lìm lạ thường.
Khoảnh khắc cầm điện thoại lên, tôi vẫn cảm thấy có chút không tự nhiên.
Đúng lúc tôi đang dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị tan ca thì có tiếng gõ cửa văn phòng.
"Mời vào."
Dứt lời, cửa được đẩy ra ngay lập tức.
Lương Trác diện một bộ tây trang xám chỉnh tề, tay ôm một bó hồng đứng ở cửa.
Phía sau anh là một đám bác sĩ, y tá đang hóng hớt.
"Bác sĩ Tô, chồng anh đến đón anh tan làm kìa!"
Treo chiếc áo blouse trắng vào tủ, tôi đưa tay nhận lấy bó hoa Lương Trác đưa tới: "Sao anh lại đến đây?"
"Đón em tan làm, vợ ơi." Lương Trác gọi một cách tự nhiên, cứ như danh xưng này đã được gọi rất nhiều lần rồi, chẳng giống người mới kết hôn được một tháng chút nào.
Rất lạ lùng.
Tôi nhìn anh thêm vài cái.
"Trên mặt tôi có dính gì à?" Anh hỏi.
Tôi lắc đầu: "Không có."
Chương 7
Chương 9
Chương 2
Chương 10
7
Chương 11
Chương 13
Chương 62: Tạo Mẫu Tóc Hoàn Mỹ
Bình luận
Bình luận Facebook