Anh Ấy Ghét Tôi Nhất Trần Đời

Anh Ấy Ghét Tôi Nhất Trần Đời

Chương 10.

27/04/2026 16:54

"Anh Túc Đình, không phải anh vẫn thích chị họ em đấy chứ?"

"Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, tôi không thích cô ấy! Là cô ấy bây giờ mê mệt tôi, cô ấy đã yêu tôi rồi. Dù sao chúng tôi cũng quen biết nhau từ cấp ba, qua bao nhiêu năm như vậy rồi, tôi cũng hết cách mà."

"Chị em sao có thể thật lòng với anh được." Người kia tỏ vẻ rất kh/inh thường: "Chị em chỉ muốn thắng thôi. Chắc là muốn lừa anh yêu chị ấy, rồi đ/á anh đấy."

"Cô nói hươu nói vượn! Cô ấy cực kỳ yêu tôi, còn tự tay nấu cơm cho tôi nữa! Đặc biệt chăm sóc khẩu vị của tôi!"

"Ồ? Thế chị ấy còn nhớ chuyện đó không?"

"—Cô ấy chắc chắn nhớ chứ, dù sao cũng là cô ấy tự tay tặng cho tôi mà..."

"Thế anh chột dạ cái gì?"

"Cô ấy... cô ấy bận quá nên chưa nói với tôi thôi."

"Xì, chị ấy là người thế nào anh còn không rõ à? Vừa lạnh lùng vừa vô tình. Có điều anh giàu như thế, chắc chị ấy cũng không bỏ anh ngay đâu, kiểu gì cũng phải vơ vét đủ vốn mới ly hôn với anh."

"Cô ấy sẽ không ly hôn với tôi!"

"Thế anh đi hỏi chị ấy đi, em cá là anh không dám."

Khi tôi lê tấm thân mệt mỏi về nhà, chẳng ngờ lại nhìn thấy Lương Túc Đình đang ngồi trong quán cà phê dưới nhà.

Thật kỳ lạ! Không về nhà mà ngồi đây làm gì?

Tôi dừng bước.

Trông anh có vẻ hơi lơ đễnh, thi thoảng lại lật điện thoại ra xem.

Tôi chợt nhớ tới một video rất hot trước đây: "Lén xem dáng vẻ của người yêu khi nhận được điện thoại của mình".

M/a xui q/uỷ khiến thế nào, tôi bấm số gọi điện cho Lương Túc Đình.

Chỉ mới đổ một chuông, anh đã bắt máy ngay lập tức.

"Hừ, em lại kiểm tra tôi đấy à? Việc của tôi em đừng quản. Tôi sẽ không nói cho em biết là tôi đang ở quán cà phê thứ hai bên ngoài khu nhà mình đâu. Không tin em có thể hỏi cửa hàng trưởng. Tôi đang ở bàn A08."

Anh cứ b/ắn như sú/ng liên thanh, tôi chẳng có cơ hội mà chen lời.

Tôi đưa điện thoại ra xa một chút, cách lớp kính nhìn anh.

Lương Túc Đình thả lỏng toàn thân, mắt cười cong cong, vừa nói vừa đứng dậy: "Đã bảo em là tôi đang bận rồi. Đừng có giục nữa, cúp đây."

Tôi còn chưa nói câu nào mà!

====================

Chương 8:

Ai giục cơ chứ.

Anh vội vàng chào tạm biệt người đối diện: "Tôi phải đi đón vợ tôi rồi, cô tự về đi nhé."

Tôi đột nhiên mở to hai mắt.

Người ngồi đối diện anh, tôi có quen.

Chính là người vĩnh viễn đứng thứ ba toàn trường thời cấp ba của chúng tôi.

Là cái bóng luôn bị hào quang của tôi bao phủ trong gia tộc...

Cô em họ của tôi.

Danh sách chương

5 chương
27/04/2026 16:54
0
27/04/2026 16:54
0
27/04/2026 16:54
0
27/04/2026 16:54
0
27/04/2026 16:54
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu