ANH ƠI GIÚP EM BẮT QUỶ ĐƯỢC KHÔNG?

ANH ƠI GIÚP EM BẮT QUỶ ĐƯỢC KHÔNG?

Chap 2

14/04/2026 15:32

Chẳng đợi anh tôi kịp giải thích, lão vung chiếc thước Lỗ Ban đ/ập thẳng về phía tôi: "Xem pháp bảo đây! Bần đạo sẽ khiến ngươi h/ồn bay phách tán!"

Ngọn gió từ thước rít lên, c.h.é.m thẳng vào mặt tôi! Nhưng tiếc là chẳng có tác dụng gì cả. Tôi là Q/uỷ sai, chứ đâu phải á/c q/uỷ. Tôi nhẹ nhàng bắt lấy chiếc thước, hỏi: "Anh ơi! Cái lão thầy dỏm này là người anh tìm hôm qua đấy à?"

Anh tôi cạn lời: "Trương đại sư! Đó là em gái tôi!"

Trương đạo trưởng đ/au lòng nhức óc: "Cư sĩ! Ngài bị mê hoặc rồi! Con q/uỷ này sát khí đầy mình, rõ ràng là vừa mới hại người xong! Đợi bần đạo đ.á.n.h cho nó tan thành mây khói!"

Nói rồi lão lại định rút bùa ra. Anh tôi túm c.h.ặ.t t.a.y lão, nghiến răng nghiến lợi: "Con là em gái của tôi, Q/uỷ sai dưới Địa phủ, tính ra là đồng nghiệp của ông đấy được chưa! Chính con bé bảo tôi gọi ông đến để bắt giúp hai con á/c q/uỷ về chạy chỉ tiêu KPI đấy."

Cái tay đang rút bùa của Trương đạo trưởng khựng lại.

"KPI?" Vẻ mặt lão ngây ra trong giây lát, rõ ràng đây là khái niệm nằm ngoài vùng kiến thức của lão, "Dưới Địa phủ bây giờ cũng bắt chạy doanh số à?"

6.

Lời chưa dứt, bên ngoài cửa sổ âm phong đã thổi mạnh! Hai con á/c q/uỷ mặt xanh nanh vàng xuyên thấu qua lớp kính, lao thẳng về phía anh tôi!

"Mẹ ơi! Hàng thật đến rồi!" Trương đạo trưởng sợ tới mức hét lên một tiếng thất thanh, ngã khuỵu ngay xuống sàn.

Quả nhiên là hạng bao cỏ chỉ giỏi b/ắt n/ạt kẻ yếu.

"Cư sĩ bảo trọng! Bần đạo đi tìm c/ứu viện đây!" Dứt lời, Trương đạo trưởng đã vọt tới cửa, tung một cước đ/á bay cánh cửa rồi chạy mất hút.

Pháp lực thì bình thường, mà thể lực thì đúng là không đùa được.

Ác q/uỷ đâu có rảnh mà nghe chúng tôi mỉa mai. Một con vồ lấy anh tôi, một con há cái mồm đầy m.á.u định c.ắ.n tôi!

"Anh! Cúi đầu xuống!" Tôi nhanh tay rút Câu H/ồn Tỏa ra. Quăng xích, siết c.h.ặ.t! Động tác mượt mà như nước chảy mây trôi!

Hai con q/uỷ thấy tôi đem Câu H/ồn Tỏa buộc vào bình hoa thì cười sằng sặc, tiếp tục lao tới. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tôi vội vàng móc điện thoại ra, "Lão Chung c/ứu mạng! Em gửi định vị rồi đấy!"

Giây tiếp theo, một lỗ đen hư không xuất hiện. Ngưu Đầu Mã Diện bước ra. Động tác của hai Đại ca vô cùng nhanh nhẹn, khóa tay và lôi hai con á/c q/uỷ đi trong tích tắc.

Tôi định mở miệng cảm ơn thì Ngưu Đầu nháy mắt với tôi: "Khỏi cảm ơn nhé cô em. Lần sau anh trai em có đ/ốt rư/ợu xuống thì nhớ gọi bọn anh một tiếng."

Nói xong, họ biến mất vào lỗ đen. Phòng khách trở lại yên tĩnh, chỉ còn tôi, anh tôi và một đống đồ đạc đổ nát. Tôi đắc ý thu lại Câu H/ồn Tỏa: "Thấy chưa anh? Ngưu Đầu Mã Diện là anh em chí cốt của em đấy! Ở dưới Địa phủ em cứ gọi là đi ngang về tắt!"

Anh tôi ngồi lại xuống sofa: "Ồ? Thân thiết thế cơ à?"

"Quá thân luôn ấy chứ!" Tôi đắc ý đếm ngón tay, "Tuần trước em còn đi 'quẩy' với Mạnh Bà, cô ấy bảo mệt quá muốn về hưu. Em thừa lúc cô ấy không để ý, lén cho cô ấy uống canh Mạnh Bà để cô ấy quên béng ý định nghỉ hưu, tiếp tục ở lại làm Đại ca che chở cho em. Còn hôm kia em thi uống rư/ợu với Hắc Vô Thường, lão ấy thua nên phải gán n/ợ Khốc Tang Bổng cho em đấy."

Tôi lắc lắc chiếc vòng tay màu đen hơi phát sáng: "Nhìn đi, chiến lợi phẩm đấy!"

"Cho nên, em ở dưới đó oai phong lẫm liệt như thế, nhưng việc chính thì chẳng làm được h/ồn gì?"

"Ơ..." Tôi cứng họng.

Anh tôi cười lạnh: "Em c.h.ế.t rồi còn biết hưởng thụ hơn lúc sống nhỉ?"

Tôi lập tức xìu xuống: "Anh, em sai rồi..."

Anh nắm lấy tai tôi: "Sai ở đâu?"

"Sai vì... không nên tụ tập đàn đúm với Q/uỷ sai?"

"Không! Em sai ở chỗ lăn lộn lâu như thế mà vẫn chưa thăng chức! Mau nhắn tin ngay cho đám anh em của em, hỏi xem Địa phủ có suất 'tuyển dụng nội bộ' nào không! Tận dụng qu/an h/ệ mà leo lên cao nhanh lên!"

Tôi: "..."

Đúng là phong thái của Tổng tài bá đạo, đến q/uỷ cũng không tha.

7.

Mặc dù đối với lũ á/c q/uỷ, anh tôi giống như một miếng "thịt Đường Tăng" di động, thơm lừng cả tám con phố. Nhưng sau khi Ngưu Đầu Mã Diện ghé thăm, đám q/uỷ vừa ngửi thấy sát khí còn sót lại của hai Đại ca kia là đã bỏ chạy mất dép từ mười dặm rồi.

Hai anh em tôi ôm cây đợi thỏ suốt ba ngày, đừng nói là á/c q/uỷ, ngay cả một con muỗi mang tà khí cũng chẳng dám bén mảng tới. Tôi nằm ườn ra sofa, đột nhiên nảy ra ý tưởng: "Hay là anh ra ngoài chạy bộ đi? Dùng cơ thể tươi mới này để nhử mấy con tà vật?"

Anh cho tôi một cú đ.ấ.m vào đầu, đen mặt đứng dậy: "Ra ngoài."

"Đi nhử q/uỷ thật hả anh?"

Anh tôi lái siêu xe chở tôi đến bãi tha m/a nổi tiếng nhất ngoại ô, "Chỗ này âm khí nặng, sóng yếu, chắc chắn là nhiều q/uỷ!"

Ai ngờ đến nơi mới thấy bãi tha m/a đã được cải tạo thành công viên đất ngập nước. Các cụ ông cụ bà đang nhảy dân vũ hăng say, loa kéo đ/ập thình thịch xập xình. Đừng nói là á/c q/uỷ, ngay cả q/uỷ hiền lành cũng bị ồn đến mức phải dọn nhà.

Anh tôi mất mặt, lại lên mạng tra được một căn "nhà hoang trăm năm". Lái xe đến nơi thì thấy đèn đuốc sáng trưng, cửa treo biển: [Tiệm trải nghiệm Kịch bản sát (LARP) nhập vai, đang hot, đặt chỗ ngay.]

Một nhóm thanh niên mặc cổ trang đang hò hét chí t.ử bên trong. Q/uỷ giả còn bận rộn hơn q/uỷ thật nhiều.

Danh sách chương

4 chương
14/04/2026 15:32
0
14/04/2026 15:32
0
14/04/2026 15:32
0
14/04/2026 15:32
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu