Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đêm đó, ta và Tiêu Diễn lẻn vào sân sau của tửu lầu.
Trong sân trống huơ trống hoác, chỉ có một cây quế già, cành lá sum suê, nhìn qua cũng phải mấy chục năm tuổi.
Hoa quế đang nở rộ, hương thơm ngào ngạt khắp cả sân.
Ta ngồi xổm xuống, sờ thử lớp đất dưới gốc cây.
Đất tơi xốp, mới được xới gần đây.
Đào lớp đất mặt lên, ta nhìn thấy một mẩu xươ/ng.
Xươ/ng sườn người được lọc sạch sẽ, không còn sót lại chút th!t nào, trắng tựa ngọc.
Tiêu Diễn cầm lấy chiếc xẻng nhỏ của ta, từng xẻng từng xẻng đào sâu xuống.
Đất càng đào càng sâu, xươ/ng đào được càng lúc càng nhiều.
Xươ/ng sườn, xươ/ng chân, xươ/ng tay, xươ/ng sống, từng chiếc từng chiếc một, được xếp ngay ngắn chỉnh tề, như thể có người cố tình sắp xếp.
Khi hộp sọ cuối cùng được đào lên, ta nhìn thấy một thứ vô cùng quen thuộc.
Ở vị trí huyệt thái dương của hộp sọ đó có một lỗ kim.
Đó là do ta kh//âu.
Cô nương bị khoét tim ở Túy Hoa Lâu, hộp sọ của nàng ở ngay đây.
Ta đã hiểu.
"Trà, là được sao bằng xươ/ng người."
Hương trà khiến kẻ khác không thể dứt ra được kia, chính là mùi vị từ tủy xươ/ng của người sống được đun nấu bằng lửa nhỏ mà thành.
"Mắt nhìn tinh tường thật!"
Phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng cười khẽ.
Ta quay người lại.
Bà chủ đang tựa vào bên cạnh cổng vòm, váy áo nhẹ nhàng bay phấp phới trong gió đêm.
Ánh trăng chiếu lên mặt bà ta, gương mặt đầy phong tình vạn chủng kia đang dần thay đổi.
Da th!t từ rìa ngoài bắt đầu cuộn lại, bong tróc, tựa như tiền giấy bị lửa th/iêu, từng lớp từng lớp bong ra, để lộ gương mặt thật bên dưới.
Gương mặt này đường nét cứng đờ, xươ/ng mày cao vút, trên má trái có một vết s/ẹo dài kéo từ đuôi mắt đến tận xươ/ng hàm.
"Yêu nương, quả nhiên danh bất hư truyền, bị ngươi nhìn thấu rồi."
Ta cau mày.
"Mảnh lệnh bài trong miệng ông chủ Chu là do ngươi đặt vào?"
"Ngươi nói xem?"
"Tại sao?"
"Đêm nay mười lăm tháng bảy, là một ngày tốt lành đấy."
Mười lăm tháng bảy, q/uỷ môn quan mở.
Trong lòng ta chuông báo động vang lên dồn dập, vội vàng kéo Tiêu Diễn ra sau lưng.
"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
Bà ta không thèm để ý đến ta, mỉm cười nhìn Tiêu Diễn, để lộ hai hàm răng trắng hếu.
"Tiêu tướng quân, bảy năm không gặp, ngài không nhận ra thuộc hạ sao?"
Bà ta bước tới một bước.
"Thuộc hạ là Hàn Sương, phó thống lĩnh doanh tiên phong. Bên bờ sông Hoằng, là thuộc hạ đã đỡ cho ngài mũi tên cuối cùng đó."
Thân hình Tiêu Diễn cứng đờ.
Một lát sau, đồng tử y bắt đầu co rút dữ dội.
Y ôm đầu, biểu cảm vặn vẹo, trông vô cùng đ/au đớn.
Ta siết ch/ặt cây kim trong tay.
"Mộc Đầu, ngươi sao vậy? Có phải đã nhớ ra điều gì rồi không?"
Hàn Sương mỉm cười, nước mắt lăn dài trên vết s/ẹo.
"Bảy năm rồi. Thuộc hạ đợi suốt bảy năm, cuối cùng cũng đợi được tướng quân."
Tiêu Diễn lầm bầm.
"Tại sao ngươi..."
Hàn Sương cúi đầu nhìn đống xươ/ng trắng đầy sân, thần sắc dịu dàng đến lạ.
"Tại sao làm những việc này? Vì tướng quân cần sức mạnh. Dùng xươ/ng người sao trà, trà b/án vào tận tay mỗi gia đình quyền quý trong thành Biện Kinh, thứ họ uống vào, chính là oán niệm, là nguyền rủa, là sức mạnh khiến ngài trở nên mạnh mẽ hơn."
Dứt lời, xung quanh bắt đầu lan tỏa từng làn sương đen, đó là những gương mặt đầy kinh hãi, đang gào thét trong c/âm lặng.
Oán niệm càng nặng, khí đen càng đậm.
Khí đen từ bốn phương tám hướng tụ lại trong sân, bắt đầu che khuất ánh trăng, hội tụ về phía đỉnh đầu Tiêu Diễn.
Nhìn thấy khí đen sắp nuốt chửng Tiêu Diễn, ta vội vã rút một cây kim ra.
"Oán là nút thắt, kim là sự c/ắt đ/ứt. — Tan đi."
Chương 20
Chương 7
Chương 12
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 13
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook