Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
6 giờ sáng, Cố Kỳ An mở mắt, đưa tay tắt chuông báo thức trên tủ đầu giường
Cậu vén chăn xuống giường, thay một bộ đồ thể thao màu đen rồi xuống lầu tập gym.
Khu căn hộ cao cấp có sẵn phòng tập gym. Sáng sớm, người không nhiều, chỉ lác đác vài ba người ở các khu vực khác nhau.
Cố Kỳ An bước lên máy chạy bộ, chạy 30 phút rồi dừng lại. Vừa xuống máy, bên cạnh trống không bỗng nhiên xuất hiện một chai nước khoáng.
Cậu nhìn theo hướng của chai nước, một gương mặt xa lạ, thanh tú và trắng trẻo lọt vào tầm mắt.
"Cậu... chào cậu, tôi là Sở Kỳ." Sở Kỳ bị đôi mắt hổ phách xinh đẹp của cậu nhìn chằm chằm, mặt đỏ lên trông thấy. "Tôi m/ua dư một chai nước, cậu có muốn uống không?"
"Cảm ơn." Giọng Cố Kỳ An lạnh nhạt nhưng không mất lịch sự. "Không cần đâu."
Cậu cầm chiếc khăn trắng đặt một bên, lau mồ hôi trên trán, chuẩn bị rời khỏi phòng tập.
Sở Kỳ cất chai nước, không chịu bỏ cuộc mà tiếp tục đến gần: "À... tôi thấy cậu thường xuyên đến phòng gym vào buổi sáng để rèn luyện. Cậu cũng là cư dân ở đây sao?"
Vừa nói ra, cậu ta đã nhận ra mình vừa nói một câu vô nghĩa. Phòng tập này không mở cửa cho người ngoài, trừ cư dân của khu căn hộ, người khác không có quyền sử dụng.
Thực ra, cậu ta vừa chuyển đến đây không lâu. Sáng thứ ba tuần trước, khi đi ngang qua phòng tập, vô tình lướt qua vị soái ca trước mặt, liền nhất kiến chung tình. Vì thế, ngày nào cậu ta cũng dậy sớm đến phòng tập với ý định tạo ra "cuộc gặp gỡ tình cờ".
Chỉ là vị soái ca này quá chuyên tâm tập luyện, phớt lờ mọi thứ xung quanh. Nhiều lần cậu ta muốn bắt chuyện nhưng không thành công, mãi đến hôm nay mới lấy hết dũng khí để thử.
Cố Kỳ An nhìn đối phương một cái, kiệm lời: "Ừm."
Sở Kỳ vẫn kiên trì hỏi: "Tôi thấy cơ bắp của cậu đẹp quá, có thể dạy tôi được không?"
Mặc dù mặc đồ thể thao màu đen kín mít, vẫn có thể thấy cơ bắp bên dưới rắn chắc mà không quá thô. Thêm vào gương mặt hoàn hảo kia, quả thực có thể mê hoặc lòng người.
Cố Kỳ An từ chối: "Xin lỗi, tôi không có thời gian."
"Không sao, cậu rảnh lúc nào thì dạy tôi lúc đó, tôi không vội." Sở Kỳ lấy điện thoại từ trong túi quần ra. "Hay là, chúng ta thêm WeChat trước nhé?"
Giọng Cố Kỳ An điềm đạm: "Tôi không mang theo điện thoại."
Đây không phải là cái cớ để từ chối, mà là cậu thật sự không mang điện thoại.
"Thôi được rồi..." Sở Kỳ vẻ mặt thất vọng, nhưng cũng biết điều không tiếp tục dây dưa: "Vậy lần sau nhé."
Dù sao họ cũng sống cùng một khu, cơ hội gặp mặt sau này còn rất nhiều.
Cố Kỳ An về đến nhà, cởi bộ đồ thể thao ướt đẫm mồ hôi, vào phòng tắm.
7 giờ 10 phút, Cố Kỳ An đứng trước gương toàn thân trong phòng thay đồ, thắt cà vạt, mặc áo vest, rồi tùy tay chọn một chiếc đồng hồ đeo lên cổ tay.
Trước khi ra khỏi cửa, chiếc điện thoại trên bàn rung lên.
Cố Kỳ An vươn tay cầm điện thoại, vào WeChat.
Tối qua, sau khi trò chuyện xong, cậu đã quên không thoát tài khoản phụ. Sáng sớm, cậu nhận được lời hỏi thăm từ vị đại gia bảng xếp hạng kia.
Y: "Chào buổi sáng, hôm nay thời tiết đẹp quá."
Tin nhắn thứ hai từ dưới lên là lời khen của đối phương về việc cậu mặc váy đẹp, Cố Kỳ An đã không trả lời.
Cố Kỳ An chỉ liếc nhìn, thuận tay chuyển về tài khoản WeChat chính, rồi rời khỏi nhà để đến công ty.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook