Sau Khi Ở Bên “Bạch Nguyệt Quang” Của Bạn Trai Cũ

Tôi khẽ hỏi: "Dì anh đến đây làm công tác xóa đói giảm nghèo à?"

Phó Thương ngẩn người, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn chằm chằm vào tôi: "Không phải, chú rất yêu thương dì, họ sống với nhau rất hạnh phúc."

Tôi bối rối gãi đầu: "Thảo nào... À mà sao anh lại đi xem mắt thế?"

Lại còn là với con trai.

"Dì tôi biết xu hướng tính dục của tôi. Bà ấy không muốn tôi ở nhà làm bóng điện giữa chú dì, nên ép tôi đi gặp người ta để có việc làm."

"Tôi tưởng nơi này sẽ chẳng có ai giống mình."

Phó Thương nói đơn giản, dường như không muốn giải thích dài dòng.

Tôi cũng chẳng truy vấn thêm, chỉ tò mò hỏi: "Làm sao anh biết mình thích con trai?"

Người tôi hơi đổ về phía trước, háo hức nhìn anh.

Phó Thương đối diện ánh mắt tôi, lát sau khẽ quay đi, bắt chéo chân, tay đỡ cằm.

"Tôi hay mơ thấy một chàng trai."

Tôi gật đầu hiểu ý.

Phó Thương ho nhẹ hỏi lại: "Còn em? Nhận ra thế nào?"

Tôi chống cằm lên tay, lắc lư đầu: "Tôi à? Phát hiện mình chẳng có cảm tình với con gái, nên làm mấy bài kiểm tra xu hướng trên mạng. Kết quả bảo thích đàn ông."

Nói xong tôi tự thấy ngượng chín người.

"Thế em có thích ai chưa?"

Tôi đơ người. Đầu óc trống rỗng, chẳng hiện lên khuôn mặt nào.

"Em đến với Bùi Hoán vì tình cảm thật sao?" Phó Thương hỏi tiếp.

Khóe mắt anh hơi sụp xuống, hàng mi dài che lấp cảm xúc trong đáy mắt. Cả người toát lên vẻ xa cách lạnh lùng, khác hẳn hình ảnh Phó Thương tôi từng thấy.

Tôi há hốc miệng không biết trả lời thế nào.

Phó Thương dường như đã có câu trả lời, ngẩng mặt lên nhoẻn miệng cười, nhẹ nhàng đổi đề tài như chưa từng có chuyện gì. Cái vẻ uy nghiêm lúc nãy tựa ảo giác.

"Phong cảnh ở đây đẹp lắm. Tôi sẽ ở lại vài ngày, em đi cùng tôi nhé?"

Tôi nhanh chóng bị cuốn theo.

"Dễ ợt!" Tôi vỗ ng/ực hứa: "Tuy nơi đây nghèo nhưng có núi có sông, vui lắm! Đảm bảo anh sẽ thích."

"Có em bên cạnh, chắc chắn sẽ vui."

Phó Thương cười dịu dàng, ánh mắt bao trọn lấy tôi.

Tai tôi bừng nóng, vội vàng tránh né cái nhìn ấy.

Tôi chợt hiểu tại sao Bùi Hoán thích anh ấy. Đẹp trai, tính tình lại tốt, ai mà chẳng mê Phó Thương?

Mẹ tôi hỏi thăm chuyện tôi và Phó Thương.

Tôi thở dài: "Mẹ ơi, anh ấy người thành phố cả đấy. Con với anh ấy không hợp."

Mẹ ngạc nhiên: "Ai bảo thế? Dì cả bảo thằng bé cũng là dân làng mà."

Tôi đẩy mẹ về nhà: "Thôi mẹ đừng lo chuyện của con. Duyên đến tự khắc thành."

Mẹ lẩm bẩm: "Mẹ thấy Tiểu Phó hợp lắm."

Tôi đành thú thật hoàn cảnh Phó Thương: Người Bắc Kinh chính gốc, bố là chủ tập đoàn nhà họ Phó, mẹ là minh tinh hạng A. Lại là con trai đ/ộc nhất.

"Nên mẹ ơi, con với anh ấy làm gì có cửa."

Danh sách chương

5 chương
03/01/2026 20:09
0
03/01/2026 20:09
0
03/01/2026 20:09
0
03/01/2026 20:09
0
03/01/2026 20:09
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu