Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lúc tỉnh lại, tôi thấy bản thân đang nằm gọn trong khoang y tế, mọi thương tích trên cơ thể đều đã được trị liệu lành hẳn.
Chi phí để có thể sử dụng khoang y tế là vô cùng đắt đỏ. Nên trừ khi là bị trọng thương nghiêm trọng, chứ người bình thường sẽ chẳng ai chọn cách sử dụng nó cả.
Lục Nghiên đang đứng ngay bên ngoài. Thấy tôi tỉnh rồi, anh lập tức ấn nút mở cửa khoang ra giúp.
Hóa ra chính Lục Nghiên đã c/ứu tôi.
Tôi chậm rãi chống người ngồi dậy, khàn giọng thốt lên: "Anh, số tiền này hiện tại em không trả nổi đâu."
Lục Nghiên đưa cho tôi một túi dịch dinh dưỡng: "Tại sao lại đối cứng đối cứng với bọn chúng? Lúc mình chưa đủ thực lực, thì nên học cách tỏ ra yếu thế."
Tôi vừa hút dịch dinh dưỡng vừa bất đắc dĩ đáp lời: "Cho dù em có nhận thua, thì chắc gì chúng đã chịu buông tha cho em?"
"Ít ra cũng giúp cậu ăn đò/n ít đi một chút."
Lục Nghiên nói vô cùng nghiêm túc.
Tôi không nhịn được bèn bật cười: "Anh Lục đã từng bị đ/á/nh hội đồng bao giờ chưa?"
Lục Nghiên đáp mà mặt không biến sắc: "Thường xuyên."
Tôi ngạc nhiên hỏi: "Kể cả bây giờ sao?"
Lục Nghiên thản nhiên nói: "Chuyện thường tình trong quân đội thôi mà."
Tôi thở dài cảm thán: "Đúng là làm người xuất sắc quá cũng không tốt, có quá nhiều kẻ gh/en ăn tức ở."
Khóe môi Lục Nghiên khẽ cong lên một chút, nụ cười rất nhẹ, thoảng qua rồi biến mất chỉ trong chớp mắt. Thế mà nhịp tim của tôi lại trật đi một nhịp trước nụ cười ngắn ngủi ấy.
Lục Nghiên đúng là rất đẹp trai, đẹp đến mức dù anh không hề phân hóa, dù bị người ta gọi là phế vật ở sau lưng. Nhưng mức độ nổi tiếng của anh trong mắt đám Omega vẫn cao ngất ngưởng. Nhan sắc của anh rất dễ dàng khiến người ta mê muội.
Cho nên tôi không cho rằng việc tim mình đ/ập nhanh là biểu hiện của việc rung động trước anh.
Chương 12
Chương 15
Chương 22
Chương 8
Chương 10
Chương 20
Chương 14
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook