Thầm Yêu Em Đã Lâu

Thầm Yêu Em Đã Lâu

Chương 7

12/09/2026 23:20

Tôi "ồ" lên một tiếng.

Lục Yến nhíu mày, đợi hai giây rồi hỏi: "Em không còn gì khác để hỏi sao?"

Tôi ngẫm nghĩ một chút, chuyện của hai người họ, thực ra tôi cũng có nghe ngóng được đôi chút.

Hồi Lục Yến học năm nhất đại học quay lại với Tề Tư Na, tôi mới học lớp mười một.

Lúc đó nghe những người quen biết anh kể lại. Vào ngày sinh nhật Tề Tư Na, anh đã một mình về nước mà không nói cho ai biết.

Chắc là muốn tạo bất ngờ, nhưng lại bắt gặp cảnh Tề Tư Na đi xem phim cùng một chàng trai khác.

"Không có." Tôi đáp.

Lục Yến nghẹn họng, có vẻ như bị chọc tức không nhẹ: "Vậy nói chuyện của em đi."

"Chuyện gì cơ?”

"Em có liên lạc với vị đàn anh kia không?”

Anh đang ám chỉ đàn anh mà tôi yêu thầm.

Tôi cố nhịn khóe môi đang muốn cong lên cười: "Có liên lạc."

Đèn xanh vừa bật sáng. Chiếc xe lao v.út đi như một mũi tên. Mang theo cả sự bực tức.

34.

Ngày hôm sau Lục Yến có cuộc họp. Nhà chính lại cách xa công ty nên chúng tôi không ngủ lại.

Trên đường về, tôi bỗng thấy người uể oải, lại còn sợ lạnh, chỉ muốn ngủ. Về đến nhà mới phát hiện mình đang phát sốt.

Cảm cúm đúng là nói đến là đến ngay được.

Tôi nhìn anh vắt khô chiếc khăn rồi đặt lên trán mình. Gân xanh trên mu bàn tay anh hơi gồ lên, thật khiến người ta phải mường tượng miên man.

Tôi quay đi, cả người càng thấy nóng hơn: "Cảm ơn anh."

Lục Yến sờ vào lòng bàn tay tôi: "Khó chịu lắm không?"

Tôi lắc đầu: "Cũng tàm tạm."

Lục Yến không nói gì, cứ nhìn tôi rồi lại hỏi: "Cậu ta tốt đến thế cơ à?"

Chủ đề chuyển quá nhanh. Đầu óc tôi thì đang trì trệ, cơn buồn ngủ ập đến, tôi chỉ mỉm cười: "Vâng, anh ấy là tuyệt nhất."

"..."

35.

Lục Yến đã hết sạch cả bực tức từ lâu. Anh ngồi một bên ngắm nhìn người trên giường hồi lâu, cuối cùng cũng đứng dậy.

Tầm mắt đang rủ xuống vô tình rơi vào một bức thư màu hồng nằm trong khe tủ đầu giường.

Là bức thư tình mà cô gái này đang tìm ki/ếm.

Anh cúi người, từ từ nhặt lên. Thư đang ở trạng thái đã được bóc.

Nhìn tr/ộm thư của người khác quả thực rất vô liêm sỉ, nhưng anh chưa bao giờ là người cần sĩ diện cả.

Anh muốn xem thử xem, tên nhóc đó rốt cuộc tốt đến mức nào.

Dòng đầu tiên đ/ập vào mắt.

Chào anh, Lục Yến học sinh lớp 12A1.

36.

Bức thư tình này, tôi đã phải suy nghĩ trăn trở rất lâu mới viết xong.

Tiếc là Lục Yến thi đại học xong, từ họp lớp cho đến liên hoan đều không tham gia, và cũng không bao giờ xuất hiện ở trường nữa. Thế là tôi cũng không có cơ hội đưa nó cho anh.

Tôi đã viết như thế này đây.

“Chào anh, Lục Yến học sinh lớp 12A1. Em là Giang Hoà, lớp 10A3.

Chắc anh không biết em đâu. Nhưng em thì đã biết anh từ lâu rồi.

Trên bục phát biểu ở buổi lễ khai giảng. Anh từng nói sau này sẽ làm việc trong lĩnh vực phát triển trí tuệ nhân tạo.

Thầy giáo hỏi nếu tương lai trí tuệ nhân tạo thay thế con người, những người dân bình thường không có cơm ăn thì phải làm sao, đó không phải là chuyện tốt.

Anh đáp rằng, anh có năng lực, anh sẽ mở công ty ở nhiều lĩnh vực khác nhau để giúp thêm nhiều người có cơm ăn áo mặc.

Anh biết không. Em muốn trở thành một người giống như anh vậy.

Em thích dáng vẻ ấy của anh. Nói thẳng thắn quá, anh đừng cười em nhé.

Nghe nói anh sắp sang Mỹ học đại học rồi. Em cũng không tiện làm phiền anh, cũng chẳng dám chủ động làm quen.

Hy vọng anh mọi sự suôn sẻ, học hành thành đạt và luôn bình an.

Mặc dù thành tích của em hiện giờ cứ lên lên xuống xuống, nhưng em sẽ nỗ lực để bắt kịp bước chân của anh!

Còn nữa. Dáng vẻ anh mặc áo đồng phục trông đẹp trai hơn người khác gấp một vạn lần luôn đấy!”

...

37.

Lúc tôi tỉnh dậy thì đã hạ sốt.

Ngoài phòng khách có tiếng nói chuyện. Là em gái của Lục Yến.

Cô bé vừa mới du học về, thiếu tiền tiêu vặt nên đến tìm anh trai xin thêm.

Trên bàn ăn. Lục Yến đưa tay sờ trán tôi, thở phào nhẹ nhõm: "Tôi xin phép nghỉ cho em rồi, ở nhà nghỉ ngơi hai ngày đi."

Tôi gật đầu, phát hiện vành tai anh hơi ửng đỏ: "Anh sao thế?”

Lục Yến nhìn tôi, dường như đột nhiên bị phân tâm: "Em nói gì cơ?”

Cô em gái bên cạnh bực dọc lên tiếng đáp thay: "Chị dâu nói, chị ấy muốn tiêu tiền anh ki/ếm được."

Tôi sửng sốt: "Chị đâu có..."

Chú ý nhé, có người chuẩn bị xòe đuôi công khoe mẽ rồi kìa.

Lục Yến đưa sang một chiếc thẻ: "Không giới hạn hạn mức, em cứ quẹt đi."

"..."

Có thể với tư cách là một người chồng, anh không được chu đáo cho lắm. Nhưng cái dáng vẻ lúc anh đưa thẻ cho tôi thì lại chu đáo vô cùng.

Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác, cô em chồng đã ghé sát tai tôi thì thầm: "Chị dâu ba, số tiền này chị phải chia cho em một nửa đấy."

"..."

38.

Khoảng thời gian đó, đúng dịp lễ kỷ niệm thành lập công ty, không ít đối tác gửi hoa và quà cáp đến chỗ Lục Yến.

Có lẽ là quá nhiều không có chỗ để, Lục Yến sai người đem thẳng sang chỗ tôi.

Tôi cũng chẳng thèm làm giá, gom hết toàn bộ, không nhận thì phí.

Mối qu/an h/ệ của hai chúng tôi cũng bị đồn thổi ầm ĩ khắp công ty.

Thậm chí có người còn bảo rằng do Sếp Lục "làm" mạnh bạo quá, tôi bị thương nên mới phải xin nghỉ phép.

Có quá nhiều lời đồn đại, tôi cũng lười chẳng buồn đính chính.

Hôm đó là sinh nhật của bà Lục. Chúng tôi lại trở về nhà chính.

Trên xe. Tôi đang nghịch món quà vừa nhận được hôm nay, một sợi dây chuyền đính kim cương hồng.

Lục Yến có vẻ tâm trạng cũng đang rất tốt: "Thích không?"

Tôi gật gật đầu: "Thích chứ, sao mấy người này giỏi chọn quà thế nhỉ?"

Danh sách chương

3 chương
12/09/2026 23:20
0
12/09/2026 23:19
0
12/09/2026 23:19
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Cha mất, sổ tiết kiệm và nhà cửa đều thuộc về anh trai, anh chị dâu cười ngất, tôi định rời đi thì công chứng viên chặn lại nói một câu.

Chương 19

1 giờ

Chồng bảo đi team building không được dẫn người nhà, tôi tin! Lướt thấy ảnh chụp chung, anh ta đang ôm eo đồng nghiệp nữ! Tôi lập tức thay khóa cửa.

Chương 27

1 giờ

Chồng lấy 280 triệu tiền thưởng Tết của tôi mua nhà cho em gái, lại còn đòi thêm 30 triệu tiền thuê người ở cữ, tôi nói một câu khiến anh ta chết lặng

Chương 18

1 giờ

Thầm yêu sếp ba năm, tôi quyết định từ chức trong êm đẹp. Thấy anh ta khoe giấy đăng ký kết hôn, tôi thả tim rồi tắt máy, tỉnh dậy thì bàng hoàng nhận ra...

Chương 17

1 giờ

Đêm khuya bắt gặp vợ chở đồng nghiệp nam, tôi lặng lẽ mua vé một chiều rời đi, khi cô ấy đuổi tới chỉ còn thấy mảnh vé cũ.

Chương 14

1 giờ

Chồng vì ba nghìn tệ mà phế mười ngón tay tôi, sau này người thực sự cứu tôi đã nắm lấy đôi bàn tay ấy

Chương 15

1 giờ

Tôi đỡ sói cho Thái tử đến hủy hoại nửa khuôn mặt, chàng lại chê tôi ghê tởm; năm đại hôn, tôi chữa khỏi mặt rồi gả cho Vương tử nước địch.

Chương 10

1 giờ

Ngày nhà cháy, chồng là đội trưởng cứu hỏa và anh trai đặc nhiệm đều đi cứu cùng một người phụ nữ, tôi không đợi nữa

Chương 6

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu