Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tống Viên Viên đến lầu trà làm công chỉ vì mỗi ngày được ăn điểm tâm thừa, tiền ki/ếm được đều dành mang về cho cha mẹ.
Không ngờ một đêm đi nhầm phòng, hắn lại bị Tiêu đại công tử s/ay rư/ợu ôm ngủ, sáng hôm sau còn bị bắt gặp ngay tại trận, đành hồ đồ gả vào Tiêu gia.
Biết phu quân định ba tháng sau hòa ly, Viên Viên sợ bị đuổi về nên lén nhét một chiếc gối nhỏ vào bụng, giả vờ mang th/ai.
Tiêu Dục nhìn chiếc bụng lúc tròn lúc méo, biết rõ hắn nói dối nhưng vẫn giả vờ tin, ngày ngày cho người nấu món ngon nuôi tiểu phu lang b/éo thêm một vòng.
Đến khi Viên Viên ôm tiền bỏ trốn, chổng m.ông nhổ củ cải ven đường, Tiêu Dục mới phát hiện người mình muốn giữ lại chưa từng là bạch nguyệt quang.
Chỉ là một tháng sau, chiếc bụng giả kia lại thật sự có động tĩnh…
–
Tống Viên Viên đến lầu trà Trường Phúc làm công vào một buổi sáng đầu hạ.
Khi ấy trời vừa hửng nắng, cửa lớn của lầu trà còn chưa mở hẳn, chưởng quầy đã nhìn thấy một thiếu niên đứng ngoài bậc đ/á, sau lưng đeo tay nải cũ, trong tay ôm một chiếc bánh bột ngô khô cứng.
Thiếu niên có khuôn mặt non mềm, làn da trắng, đôi mắt tròn đen láy. Dáng người hắn không cao, thân thể lại tròn trịa hơn người bình thường một chút, nhìn qua giống như được nuôi trong nhà rất tốt.
Chỉ có đôi giày vải đã mòn cùng hai khuỷu tay áo được vá cẩn thận cho thấy gia cảnh của hắn không khá giả.
Chưởng quầy nhìn hắn từ đầu đến chân.
“Ngươi tìm ai?”
Thiếu niên ôm bánh, lễ phép cúi người.
“Ta tìm việc làm.”
“Ngươi biết làm gì?”
Hắn nghĩ rất lâu rồi thành thật đáp:
“Ta biết ăn.”
Chưởng quầy suýt trượt chân khỏi bậc cửa.
“Ta hỏi ngươi biết làm việc gì!”
“Quét nhà, rửa rau, bê đồ, nhóm bếp… Ta đều có thể học.” Thiếu niên vội vàng bổ sung, sau đó lại nhỏ giọng nói, “Nhưng ta ăn thật sự rất giỏi.”
Đầu bếp Hà thẩm vừa xách giỏ rau đi qua, nghe được liền bật cười.
Bà tiện tay lấy một chiếc bánh quế hoa bị vỡ góc từ trong hộp, đưa cho hắn.
“Ăn thử xem.”
Thiếu niên đón lấy bằng hai tay, cắn một miếng.
Đôi mắt hắn lập tức cong lên.
“Ngon.”
Chỉ một chữ thôi, lại khiến người ta có cảm giác món bánh bình thường kia giống như thứ ngon nhất thế gian.
Hà thẩm thấy hắn ăn đến hai má phồng lên thì mềm lòng.
“Nhà ngươi ở đâu? Sao lại chạy đến đây xin việc?”
“Ta tên Tống Viên Viên, nhà ở thôn Hạ Hà.” Hắn nuốt bánh rồi đáp, “Cha ta bị đ/au chân, mùa đông phải uống th/uốc. Mái nhà cũng bị dột. Ta muốn ki/ếm tiền mang về cho cha mẹ.”
Chưởng quầy hỏi:
“Ngươi là song nhi?”
Viên Viên gật đầu.
Nơi cổ tay trái của hắn có một nốt chu sa nhạt, là dấu hiệu của song nhi có thể mang th/ai trong thế giới này.
“Nhà ngươi yên tâm để một song nhi chưa thành thân vào thành làm công sao?”
“Cha mẹ không yên tâm.” Viên Viên cúi đầu, “Nhưng nếu ta không đi, nhà sẽ không có tiền sửa mái.”
Chưởng quầy vẫn còn do dự.
Hà thẩm nói:
“Để hắn xuống bếp phụ ta. Khách trong lầu để thừa bao nhiêu điểm tâm, mỗi ngày đều phải bỏ đi. Có người ăn hết cũng đỡ lãng phí.”
Viên Viên lập tức ngẩng đầu.
“Ta có thể ăn đồ thừa sao?”
“Đồ còn sạch mới được ăn.”
“Ta không chê.”
“Tiền công một tháng một lượng bạc.”
Viên Viên vui đến mức đôi mắt sáng bừng.
“Ta chỉ cần tám tiền cũng được. Phần còn lại đổi thành điểm tâm cho ta mang về.”
Chưởng quầy không biết nên nói hắn ngốc hay hiếu thuận.
Cuối cùng, lầu trà Trường Phúc có thêm một tiểu nhị mới.
Viên Viên không nhanh nhẹn.
Khách ở bàn số ba gọi trà hoa nhài, hắn có thể bưng sang bàn số năm. Chưởng quầy bảo hắn mang khăn nóng, hắn lại chạy xuống bếp bê một xửng bánh bao nóng hổi lên.
Nhưng hắn rất chịu khó.
Mỗi sáng đều dậy sớm hơn những người khác một canh giờ, quét sạch sân sau, lau bàn ghế, nhặt từng chiếc lá rụng. Có việc gì không hiểu hắn sẽ hỏi, làm sai thì ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi, không cãi một câu.
Quan trọng nhất là hắn ăn rất khỏe.
Bánh khách chỉ cắn một miếng, hắn ăn.
Cháo nấu thừa, hắn ăn.
Củ cải muối mặn đến mức A Phúc phải uống liền hai bát nước, Viên Viên vẫn có thể ngồi xổm cạnh bếp, trộn cùng cơm nguội ăn sạch.
Mỗi lúc gặp món ngon, hai mắt hắn sẽ cong lên, khuôn mặt tròn mềm lộ ra vẻ thỏa mãn đặc biệt dễ lây.
Hà thẩm càng nhìn càng thích, mỗi tối đều để riêng cho hắn một hộp điểm tâm.
Viên Viên chỉ ăn một nửa.
Nửa còn lại hắn đem phơi, cẩn thận bọc trong giấy dầu, nhờ xe hàng thuận đường mang về thôn Hạ Hà cho cha mẹ.
Tiền công cũng được hắn chia thành từng gói nhỏ.
Một gói m/ua th/uốc cho cha.
Một gói để mẹ sửa mái nhà.
Một gói hắn giữ lại đề phòng trên đường về quê bị đói.
A Phúc từng rủ hắn ra phố m/ua kẹo hồ lô.
Viên Viên đứng nhìn những viên táo đỏ bóng dưới lớp đường rất lâu, nuốt nước miếng rồi lắc đầu.
“Không m/ua.”
“Ngươi nhìn đến sắp chảy nước miếng rồi.”
“Ta được ăn cơm ở lầu trà, không cần dùng tiền m/ua đồ ăn.”
“Chỉ hai văn thôi.”
“Hai văn có thể m/ua được một nắm th/uốc.”
A Phúc nghe vậy không nói nữa, lén m/ua một xâu rồi nhét vào tay hắn.
Viên Viên cảm động đến mức chia viên lớn nhất cho A Phúc, bản thân chỉ ăn hai viên, phần còn lại bọc kỹ để mang về cho mẹ.
Những ngày của hắn vốn sẽ bình lặng trôi qua như vậy, nếu tối hôm ấy Tiêu Dục không bước vào lầu trà Trường Phúc.
Tiêu Dục là trưởng công tử của Tiêu gia.
Tiêu gia giàu có nhất nhì thành Túc Châu, trong tay có cửa hàng tơ lụa, đội thuyền buôn cùng mấy trang trại lớn. Tiêu lão gia mất sớm, Tiêu Dục mười tám tuổi đã bắt đầu thay tổ mẫu quản lý gia nghiệp.
Chương 8
11
Chương 8
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook