Tôi không còn đường chạy, mắt mở to nhìn bọn họ ép sát từng bước.
Đột nhiên, một tràng cười đi/ên cuồ/ng từ trong khu rừng m/a truyền đến.
Từng bộ xươ/ng khô nhảy từ trên cây xuống, vây quanh lấy vợ chồng dì Hồng.
Thư sinh phe phẩy chiếc quạt xươ/ng khô chậm rãi bước đến.
Ông ấy đã đổi sang khuôn mặt cười, mỗi một tiếng cười là có vô số bộ xươ/ng khô nhảy ra khỏi quạt.
Trương Diên kêu lên đ/au đớn khi bị bộ xươ/ng khô x/é ra từng mảnh.
Dì Hồng bị từng tốp xươ/ng khô vây quanh không thể không yếu thế.
Toàn thân bà ta bao trùm một lớp khí đen, ném ra từng tờ bùa chú đ/á/nh bộ xươ/ng khô thành đống xươ/ng chất trên mặt đất, vòng tròn bao vây cũng xuất hiện lỗ hổng.
Trong lúc then chốt, bốn người giấy đã khiêng kiệu hoa đến, đặt kiệu hoa xuống rồi lao đến, phía sau còn có một cô bé năm sáu tuổi đi theo.
"Mắt của dì thật đẹp, làm thành bi chắc hẳn rất vui."
Tân nương m/a dịu dàng che mắt tôi lại, bảo là: "Cảnh tượng m/áu tanh thế này Đình Muội đừng nhìn, người phụ nữ kia không phải đối thủ của chúng ta."
Chốc lát sau, tân nương m/a buông tay ra: "May mà có Đình Muội giải phong ấn thì chúng ta mới có thể đi ra khỏi khu rừng m/a, tìm được những kí ức đã mất."
Hiểu Hiểu chạy chân sáo đến, đưa hai viên bi cho tôi: "Gửi chị quà cảm ơn nè."
Thư sinh lại đổi thành khuôn mặt khóc thường ngày: "Dì Hồng này mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của chú, thế nhưng cũng không đ/á/nh được ba người chúng ta hợp lực."
Tôi cũng kể hết chuyện tối nay cho ba người họ nghe.
Nói được một nửa, tân nương m/a đột nhiên che lấy ng/ực mình, nằm trên đất đ/au khổ lăn lộn.
Hiểu Hiểu cũng ngã ra đất, đầu ngón tay cắm sâu vào trong đất, giống như đang chịu cơn đ/au đớn cực lớn.
Trên mặt thư sinh nổi đầy gân xanh, đ/ứt đoạn nói: "Thi... th* th/ể xảy ra chuyện rồi."
Bình luận
Bình luận Facebook