Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Nhóc Câm
- Chương 11
28
Một khoảnh khắc trước khi bị b/ắt c/óc vào buổi chiều hôm đó, tôi vẫn còn đang nói chuyện điện thoại với Từ Dư Trình.
Lục Thời Dục vẫn luôn cấm tôi liên lạc với Từ Dư Trình, hôm đó anh không có mặt, tôi mới rảnh rỗi gọi lại một cuộc điện thoại để báo bình an.
Nào ngờ lại đột ngột bị b/ắt c/óc.
Sau khi Lục Thời Dục đưa Sầm Mặc đi, đám b/ắt c/óc x/ác nhận đã nhận được tiền, liền trói tôi vào ghế định th/iêu sống tôi, nhằm hủy thi diệt tích.
Tôi liều mạng vùng vẫy, nhưng cũng vô ích.
Nhưng may mắn thay, ngay một khoảnh khắc trước khi ngọn lửa bén vào vạt áo tôi, Từ Dư Trình đã xuất hiện.
Anh ấy thở hổ/n h/ển, đôi tay r/un r/ẩy cởi trói cho tôi, rồi đưa tôi thoát khỏi xưởng sửa xe.
Vì bị kinh sợ, nên đứa bé đã sinh non.
Sau khi sinh con xong, tôi hoàn toàn cạn kiệt sinh lực, phải dựa vào máy móc để duy trì sự sống và được chuyển vào phòng chăm sóc tích cực.
Lúc tỉnh lại, tôi thấy Lục Thời Dục đang đứng ngoài cửa tranh cãi chuyện gì đó với Từ Dư Trình.
Anh không thể hiểu nổi, chỉ là sinh một đứa con thôi, tại sao tôi lại phải vào nằm phòng ICU?
Anh cứ ngỡ tôi đang gi/ận anh, đang trốn tránh anh.
Từ Dư Trình không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, liền nói thẳng cho anh biết sự thật.
"Anh có tư cách để cậu ấy phải trốn tránh sao? Ôn Yến cậu ấy đã mắc b/ệnh u/ng t/hư dạ dày từ lâu rồi, vì muốn sinh ra đứa bé để trả lại sự tự do cho anh, mà cậu ấy sắp c.h.ế.t đến nơi rồi kìa! Lục Thời Dục, cái tên khốn nạn mang chân tâm của người khác ra làm trò tiêu khiển như anh..."
Lục Thời Dục c.h.ế.t sững ngay tại chỗ.
Anh ngây ngốc mất tận mười giây, rồi mới thất thần lắc đầu: "Anh đang nói hươu nói vượn cái gì vậy? Đừng có hòng lừa tôi! Ôn Yến em ấy không muốn gặp tôi thì không gặp, anh đừng có mở cái miệng ch.ó ra mà trù ẻo em ấy!"
"Anh tưởng hôm đó cậu ấy hộc m.á.u ngay trước mặt anh thực sự là do uống nhầm t.h.u.ố.c sao? Đó là lúc cậu ấy phát b/ệnh, sống c.h.ế.t bắt tôi phải giấu giếm không được phép nói cho anh biết! Cậu ấy muốn dùng đứa bé để trả lại sự tự do cho anh, giúp anh được ở bên cạnh người mình yêu, cậu ấy mong anh được hạnh phúc..."
Nói đến những lời cuối, hốc mắt Từ Dư Trình đẫm lệ, giọng nói nghẹn ngào đi đôi chút: "Lục Thời Dục, nếu tôi sớm biết anh sẽ đối xử với cậu ấy như thế này... thì hồi đó tôi nhất định sẽ cư/ớp cậu ấy khỏi tay anh rồi mang đi, cho dù có khiến cậu ấy chán gh/ét, hay h/ận tôi đến tận xươ/ng tủy.
"Để cậu ấy h/ận tôi, còn tốt hơn vạn lần việc để cậu ấy tan biến khỏi thế gian này, và tôi sẽ không bao giờ được gặp lại cậu ấy nữa."
29
Sau này Lục Thời Dục đã điều tra ra, mọi lời Từ Dư Trình nói đều là sự thật.
Anh thậm chí còn lục tung tờ phiếu siêu âm vào cái ngày tôi được chẩn đoán mang th/ai, rồi phát hiện ra những mảnh vụn của tờ giấy chẩn đoán b/ệnh nan y được kẹp bên trong đó.
Nếu hai người thực sự yêu nhau, thì rõ ràng chuyện con cái có thể từ từ tính sau, đâu cần phải vội vã lúc này.
Thế nhưng chính anh, đã tự tay x/é nát đi niềm khát khao được sống của tôi.
Lục Thời Dục đ/au đớn đến mức nghẹt thở.
Điều khiến anh tuyệt vọng hơn nữa là, thư ký đã điều tra ra vụ b/ắt c/óc ngày hôm đó không phải do ông nội thao túng, mà là cái bẫy do chính Sầm Mặc bày ra.
Hai năm trước ông nội đã ném cho cậu ta ba chục triệu, rồi tống cổ cậu ta ra nước ngoài.
Sau khi lún sâu vào cờ b.ạ.c và phung phí sạch sành sanh số tiền đó, cậu ta đã quay về nước, rồi lại bám riết lấy Lục Thời Dục.
Bị Lục Thời Dục đuổi ra khỏi nhà, cậu ta liền lên kế hoạch dàn dựng vụ b/ắt c/óc này.
Nếu Lục Thời Dục c/ứu tôi, cậu ta sẽ c/ưa đôi tiền chuộc với bọn b/ắt c/óc, rồi giả c.h.ế.t trốn ra nước ngoài.
Còn nếu Lục Thời Dục c/ứu cậu ta, bọn b/ắt c/óc sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t tôi, cậu ta sẽ danh chính ngôn thuận quay lại bên cạnh Lục Thời Dục để bòn rút tiền bạc.
Từ đầu đến cuối chuyện Sầm Mặc quay về nước, đều là vì tiền.
Lục Thời Dục đã nh/ốt cậu ta dưới tầng hầm và tr/a t/ấn dã man, cuối cùng ép cậu ta phải khai ra hết những trò vu oan giáng họa, và cả những chuyện cậu ta từng lén lút h/ãm h/ại tôi.
Lúc được đưa ra khỏi tầng hầm, Sầm Mặc đã phát đi/ên.
Cậu ta bị tống vào b/ệnh viện t/âm th/ần, vĩnh viễn không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời nữa.
8
Chương 5
Chương 13
Chương 10
Chương 6
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook