Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ngưng bặt tiếng nói, bắt đầu run lẩy bẩy không sao kìm nén được.
Chúng tôi được đưa lên cùng một chiếc xe c/ứu thương.
Bởi vì giữa chừng tôi đã xuất hiện tình trạng ngưng thở tạm thời, nên toàn bộ nhân viên y tế đều vây quanh bên tôi.
Vết thương trên đầu Lương Thận Chi còn chưa kịp xử lý.
Anh mang một gương mặt bê bết vết m.á.u ngồi thẫn thờ sang một bên, đôi mắt đỏ ngầu, dán ch/ặt cái nhìn không chớp mắt vào máy theo dõi điện tim của tôi.
"Vết thương không bằng phẳng, xuất huyết quá nhiều rồi!"
"Có phải cậu ấy từng cử động trong xe, làm rá/ch thêm vết thương không?"
Hơi thở của Lương Thận Chi nghẹn lại, gian nan cất lời: "Phải."
"Cậu ấy đã cố gắng khởi động ô tô, dùng một lực rất lớn giúp tôi bẻ thẳng lưng ghế bị biến dạng, cuối cùng còn..."
Cuối cùng, tôi còn phải gượng ép vặn vẹo cơ thể, chật vật giúp anh rút chân phải ra.
Thất bại rồi, giữa lúc bản thân đang thoi thóp trong c/âm lặng nhường ấy.
Vậy mà vẫn bị m/ắng mỏ là kẻ bốc đồng, giở thói đại thiếu gia.
Chiếc máy theo dõi không ngừng phát ra những âm thanh cảnh báo chói tai.
Lương Thận Chi trông giống hệt như một kẻ bị ném thẳng xuống đáy biển mà chưa kịp có bất kỳ sự chuẩn bị nào.
Quên luôn cả hít thở.
Sống lưng anh vươn thẳng tắp.
Toàn thân từ trên xuống dưới hệt như một cây cung đang căng trớn, có thể đ/ứt phựt bất cứ lúc nào.
9
Phóng xe lao vút đi, rất nhanh đã tới b/ệnh viện.
Lương Thận Chi bị cản lại ngoài cửa phòng cấp c/ứu, ngây ngẩn nhìn chằm chằm cánh cửa màu trắng đóng ch/ặt.
Một nữ y tá đi tới, nói với anh: "Thưa anh, anh cũng bị thương rồi, cần được băng bó và kiểm tra, xin hãy đi theo tôi."
Không thấy tiếng trả lời, y tá bèn bước đến trước mặt Lương Thận Chi, lúc này mới thấy hai mắt anh vô h/ồn, dường như chẳng hề hay biết gì về vết thương trên người mình.
"Thưa anh?"
Y tá lặp lại câu hỏi.
Lương Thận Chi hỏi một đằng trả lời một nẻo, khẽ lẩm bẩm tự vấn: "Đó không phải là tiếng xăng nhỏ giọt trên mặt đất, mà là m.á.u của em ấy..."
Y tá: "Anh nói gì cơ?"
"Tại sao em ấy không nói ra?" Lương Thận Chi đứng không vững nữa, tựa vào tường trượt ngã bệt xuống đất, đ/au đớn thốt lên, "Bị thương nặng đến thế, tại sao em ấy không nói cho tôi biết?"
Y tá ngồi xổm xuống an ủi: "Khi bị mắc kẹt, bạn đồng hành bị thương nặng sẽ khiến những người khác căng thẳng và lo lắng, không thể bình tĩnh cầu c/ứu."
"Cậu ấy chắc chắn rất quan tâm đến anh đúng không? Cho nên mới không muốn để anh phải lo lắng."
Quan tâm sao?
Tôi đứng một bên, tự hỏi chính mình.
Quan tâm chứ.
Nhưng mà, sau này sẽ không thế nữa.
Một nữ y tá tham gia c/ứu hộ bước ra từ thang máy.
Đưa cho Lương Thận Chi một túi hồ sơ bằng giấy kraft.
"Đây là đồ của anh đúng không? Nó bị rơi ở hiện trường c/ứu hộ, trông có vẻ rất quan trọng."
Lương Thận Chi vậy mà lại quên mất thứ quan trọng như thế sao?
Anh đâu phải người hay quên trước quên sau như vậy.
Huống hồ.
Bên trong túi giấy chứa đựng những manh mối và bằng chứng mà anh bận tâm nhất.
Tôi nghi hoặc nhìn anh.
Nhìn thấy Lương Thận Chi máy móc nhận lấy, rồi đặt xuống đất.
Hai tay anh chắp lại, rồi lại mở ra.
Trong lòng bàn tay, nằm lặng lẽ một chiếc nhẫn vấy m/áu.
Anh quên mất tập tài liệu.
Nhưng lại nhặt lên chiếc nhẫn mà tôi đã vứt bỏ.
Như vậy quá không giống Lương Thận Chi rồi.
Anh vốn sẽ không bận tâm đến loại đồ vật vô nghĩa này.
Mười mấy phút trôi qua.
Thang máy phát ra một tiếng "đinh".
Cửa mở, bố tôi với đôi mắt đỏ hoe từ bên trong bước ra.
Ông nhìn thấy Lương Thận Chi, liền túm lấy áo lôi anh lên từ dưới đất.
Lớn tiếng chất vấn: "Chuyện này là sao?! Tiểu Tự chỉ ra sân bay đón cậu, sao lại bị thương nặng như vậy?!"
Con ngươi của Lương Thận Chi khẽ động, nước mắt trào ra khỏi khóe mi.
Anh khàn giọng nói: "Trên đường về nhà, bọn cháu bị một chiếc xe tải đ.â.m lật, rơi xuống một hố sâu ven đường."
Bố lảo đảo bước chân, hỏi: "Tên tài xế gây t.a.i n.ạ.n đâu?! Đã báo cảnh sát chưa?"
Lương Thận Chi gật đầu.
Sau đó đưa túi hồ sơ cho bố: "Những thứ bên trong rất có thể liên quan đến vụ t.a.i n.ạ.n lần này, phiền chú giao cho cảnh sát giúp cháu."
Bố mở ra, chỉ mới nhìn một trang đã chấn động hỏi: "Thận Chi à, cậu có chắc không? Ở đây có cả chuyện của chú cậu..."
"Cháu chắc chắn." Lương Thận Chi với vẻ mặt hờ hững nói, "Không quan trọng nữa, bây giờ những thứ này đều không quan trọng nữa..."
Bố buông anh ra, giơ tay lên.
Giống như định giáng một cái t/át vào mặt Lương Thận Chi.
"Xốc lại tinh thần đi."
Bàn tay cuối cùng lại hạ xuống vai Lương Thận Chi.
Bố thở dài một hơi, nói: "Tiểu Tự sẽ không sao đâu."
Nhưng rõ ràng miệng nói vậy, trong mắt bố vẫn thoáng chốc đong đầy nước mắt.
Ông ngồi xuống băng ghế dài.
Cúi đầu, để tôi nhìn rõ những sợi tóc bạc tựa như mọc ra chỉ sau một đêm của ông.
Tôi ngồi cạnh bố, nghe thấy ông nói với Lương Thận Chi: "Đứa ngốc Tiểu Tự kia đã thích cậu từ rất lâu rồi, cậu biết đúng không?"
6
Chương 9
Chương 15
Nghĩa Trang Thanh Tưu
Chương 20
Chương 10
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook