Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- KẺ LỤY TÌNH
- Chương 5
Tôi suy nghĩ một lát rồi nói: "Vào tháng 6 năm ngoái, ngay tại hành lang tầng bốn tòa Thận Ngôn ở Đại học Giang Thành, hắn nói lời xin lỗi với tôi. Hắn cảm thấy khoảng cách tuổi tác giữa chúng tôi quá lớn, không muốn nghe những lời đàm tiếu, cũng không chịu nổi những lời dị nghị từ người ngoài."
"Chuyện tình thầy trò có thể ảnh hưởng đến hình tượng của hắn trong mắt mọi người."
Người kia lật giở hồ sơ của tôi, ngạc nhiên hỏi: "Cô từng là sinh viên Đại học Giang Thành?"
Tôi không thích giọng điệu kinh ngạc của anh ta, liền lạnh lùng đáp: "Không giống sao?"
"Sao thế, bây giờ thi đại học cũng phải trông mặt bắt hình dong à? Loại người không cha không mẹ, không thân không thích, thuộc tầng lớp đáy xã hội như tôi ngay cả việc tham gia thi đại học cũng bị nghi ngờ sao? Hay là, anh đang nghi ngờ chế độ thi cử của nước ta?"
"Cô hiểu nhầm rồi, chỉ là trong tài liệu tôi nhận được không có những thông tin này."
"Vậy hiện tại cô đang trong thời gian đi học hay đã tốt nghiệp? Hồ sơ của cô hiện đang lưu ở đâu?"
Tôi chậm rãi trả lời sau vài giây: "Hồ sơ bị tôi vứt rồi."
Không đợi anh ta chất vấn, tôi tự giải thích: "Vì tôi bị Đại học Giang Thành đuổi học."
"Nhà trường muốn giảm thiểu ảnh hưởng nên có lẽ chưa công bố việc này. Lúc đó, giáo sư Thẩm muốn chia tay, tôi không đồng ý. Không còn cách nào khác, tôi đã khóc lóc tìm đến ban giám hiệu."
"Tôi nói với họ tôi và giáo sư Thẩm chân thành yêu nhau, những gì nên và không nên xảy ra đều đã xảy ra hết rồi. Tôi c/ầu x/in nhà trường hãy thành toàn cho chúng tôi."
"Giáo sư Thẩm vô cùng tức gi/ận trước hành động này của tôi. Hắn không thể đối mặt với những lời xì xào bàn tán của đồng nghiệp nên đã kiên quyết từ chức, biến mất không tung tích từ đó."
"Sau khi biết chuyện, tôi cũng không thể chấp nhận nổi. Tôi cho rằng ban giám hiệu đang ngăn cản tình cảm của chúng tôi. Trong cơn nóng gi/ận, tôi đã có hành động quá khích."
"Tôi đ/ập vỡ đầu một vị trong ban giám hiệu, khá nghiêm trọng. Để giảm thiểu ảnh hưởng, nhà trường không báo cảnh sát. Sau khi biết hoàn cảnh gia đình tôi, họ cũng không yêu cầu bồi thường, nhưng đã đuổi học tôi với lý do vi phạm nghiêm trọng nội quy."
"Lúc đó, nhà trường yêu cầu tôi nhanh chóng chuyển hồ sơ về nguyên quán để không ảnh hưởng công việc sau này. Nghĩ mình đã bị đuổi học, hồ sơ chắc cũng chẳng dùng được gì nữa, tôi thẳng tay vứt bỏ luôn."
"Từ đó đến nay cô chưa gặp lại giáo sư Thẩm?"
Anh ta luôn tỏ thái độ hoài nghi với lời tôi nói.
Tôi không kìm được cơn bực tức: "Chưa! Chỉ cần họ không muốn gặp, tôi chẳng thể gặp được ai cả."
"Họ chỉ cần đóng cửa lại là tôi không vào được nhà. Chỉ cần chặn số điện thoại của tôi là tôi vĩnh viễn mất liên lạc. Ai cũng như vậy cả."
"Tôi chỉ muốn có một người thật lòng yêu thương mình, nhưng tất cả đều xem tôi như trò tiêu khiển. Bởi vì tôi không có gì trong tay, dù có bị chế nhạo, lừa gạt, phản bội, cũng chẳng ai đứng ra minh oan cho tôi."
Cảm xúc trong tôi thực sự sắp vỡ òa. Hai tay tôi đ/ấm mạnh vào tấm chắn trước ghế thẩm vấn: "Buồn cười, thật buồn cười! Các người lại nghi ngờ tôi gi*t họ?"
"Cho dù thực sự muốn gi*t, tôi cũng phải tìm được người của họ trước đã."
"Giả sử tôi tìm được, làm sao tôi có thể..."
Tôi dùng tay lau nước mắt nhưng càng lau càng nhiều, gương mặt ướt đẫm như vừa bị hắt nước.
Thế nhưng, viên cảnh sát đối diện chẳng chút thương cảm, chỉ lặng lẽ chờ tôi bình tĩnh lại.
"Cô và Thẩm Nho Bình chia tay vào tháng 6 năm ngoái, vậy cô và Lục Hoắc Dương bắt đầu từ khi nào?"
Tôi đáp nhạt nhẽo: "Cũng vào tháng 6 năm ngoái."
Chương 6
Chương 30
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
8 - END
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook