Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
09/12/2025 18:25
Tôi muốn thoát khỏi mẹ, nhưng lại sợ bà ch*t đi.
Hai chữ “hung thủ”… thật sự khiến người ta nghẹt thở.
Sống lâu trong môi trường như vậy, tôi cũng bị ảnh hưởng lúc nào không hay.
Tôi bắt đầu lo âu.
Đau đầu.
Mất ngủ.
Thậm chí tự làm đ/au bản thân.
Mỗi lần m/áu không kiểm soát được mà chảy dọc xuống cổ tay, tôi lại cảm thấy… mình vẫn là một người sống, chứ không phải con rối bị mẹ tôi gi/ật dây.
Bệ/nh hoạn.
Nhưng gây nghiện.
Tôi biết mình không ổn, cũng đã đi gặp bác sĩ tâm lý.
Kết quả: trầm cảm mức độ trung bình, kèm theo lo âu nghiêm trọng.
Tôi không nói với bất kỳ ai, cố gắng phối hợp điều trị, uống th/uốc đúng như lời dặn.
Nhưng th/uốc có tác dụng phụ.
Tác dụng phụ của th/uốc là khiến tôi hay quên.
Những kiến thức từng là chuyện nhỏ bây giờ học vào rất chật vật.
Môn tự nhiên còn đỡ, môn xã hội mới thật sự khiến tôi đ/au đầu.
Tôi học ngày học đêm, chỉ sợ để lộ sơ hở.
Nhưng kỳ thi xếp lớp cuối học kỳ lớp 10 vẫn bị tôi làm hỏng.
Từ hạng nhất toàn khối, tôi rớt xuống hạng 51.
Thiếu đúng một hạng để vào lớp “Tên lửa”.
Tôi còn nhớ rất rõ ánh mắt mẹ nhìn tôi khi bước ra khỏi cuộc họp phụ huynh... như ngâm đ/ộc.
Đầy oán h/ận.
Vừa ra đến chỗ vắng người, bà lập tức t/át tôi một cái.
Rồi sau đó là chuỗi dài ch/ửi rủa không dứt:
“Lâm Tinh Niên, mày cố ý đúng không?! Mày muốn xem tao mất mặt hả?
Con của con tiện nhân Triệu Kha vừa đoạt giải thi cấp quận, mày thì rớt khỏi lớp chọn! Đúng là đồ bỏ đi, học hành còn không bằng đứa con riêng, mày sống để làm gì? Sao mày không ch*t đi cho rồi?!
Giờ thì hay rồi đấy, trước mặt hai người đó tao càng không ngẩng đầu lên nổi, cha mày vĩnh viễn sẽ không quay lại nữa! Mày vui chưa?!”
Tôi nghe trong sự tê dại.
Muốn buông vài câu mỉa mai, muốn nói rằng cha tôi đã sớm không định quay lại... trong lòng ông ấy chẳng có mẹ, cũng chẳng có tôi.
Nhưng đến khi nghe bà nói:
“Hay là mày muốn ép tao ch*t?!”
Tôi thở dài.
Lại một lần nữa… nhượng bộ.
“Không. Lần sau sẽ không vậy nữa.”
Mẹ đi rồi, tôi đứng nguyên tại chỗ.
Tay trái run không kiểm soát được.
N/ão tôi nhắc: phải uống th/uốc.
Nhưng tay phải lại vô thức đặt lên cổ tay trái.
Móng tay cắm vào da thịt.
Cánh tay bị tôi cào đến nát bươm.
Rõ ràng đ/au đến toát mồ hôi lạnh, vậy mà khóe môi tôi lại cong lên một cách nhẹ bẫng.
Tôi còn định dùng lực mạnh hơn thì... tay bị ai đó gi/ật ra.
Ngẩng lên, tôi chạm phải ánh mắt hơi khó chịu của Giang Biệt.
“Cậu đang làm gì vậy?”
Tim tôi lạnh buốt.
Cả người rối lo/ạn vài giây, tôi mím môi, quay mặt đi không nhìn hắn.
“Liên quan gì đến cậu?
Tránh ra.”
Giang Biệt nhướng mày, không né.
Ngược lại còn tiến sát hơn, hơi thở phả bên tai tôi, giọng khó đoán vui hay gi/ận:
“Chúng ta là bạn cùng lớp. Nếu tôi cứ muốn quản thì sao? Tôi thấy hết rồi đấy.”
Nói rồi, hắn liếc qua cổ tay bị thương của tôi.
Cái thái độ ngang tàng đó… khiến tôi tức đến nghiến răng.
“U/y hi*p tôi?”
Giang Biệt không phủ nhận.
Trường học là nơi lời đồn lan nhanh nhất.
Bất kể hắn nhìn thấy gia đình méo mó của tôi, hay thấy cái tâm lý bệ/nh hoạn của tôi... tôi đều không dám mạo hiểm.
Vậy nên hắn thành công.
“Tính đi. Cậu muốn gì? Chỉ cần không nói cho ai, điều kiện gì tôi cũng đáp ứng.”
Nghe vậy, khóe môi Giang Biệt khẽ nhếch.
Hắn nói:
“Biết yêu không? Tôi đang thiếu một cậu bạn trai.”
Chương 5
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 14
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook