Hoa Thần Đại Nhân Ngài Ấy Không Bình Thường

Hoa Thần Đại Nhân Ngài Ấy Không Bình Thường

Chương 13

20/06/2026 18:33

Đuổi tới hiện trường, tôi tức đến mức hốc mắt muốn nứt toác.

Lâm Triệt quay lưng về phía tôi mà ngồi, tên thanh niên tóc đen kia đang gục gối gi/ữa hai ch/ân ngài ấy, để lộ nửa khuôn mặt thất thần hướng về phía tôi.

"Lâm Triệt?"

Tôi run run gọi một tiếng.

"Cho ngài ba giây, tốt nhất là ngài nên kéo quần lên đi!"

Nhẩm đếm đủ ba tiếng, tôi lao tới định quật ngã vị thần phụ tình này xuống đất.

Ai ngờ Lâm Triệt đứng bật dậy, xoay người một cái đã nhẹ nhàng ôm ch/ặt lấy tôi.

"Tên phụ bạc nhà ngài! Đừng chạm vào tôi..." Tôi vừa há miệng định ch/ửi m/ắng xối xả, thì khóe mắt chợt liếc thấy thanh niên đang quỳ trên mặt đất.

Nằm ngoài dự đoán, hóa ra thanh niên kia ở cách Lâm Triệt đến năm bước chân.

Hắn đang gục đầu, trên đỉnh đầu từ từ hiện lên bóng dáng của một cuốn sách.

Lâm Triệt đưa tay nhận lấy cuốn sách, chậm rãi đọc lên tên sách.

"Hoa hải đường nở chốn Thần giới."

Biểu cảm của tôi thoắt cái cứng đờ.

"Phỉ Mân, nghe có vẻ như em biết cuốn sách này à?" Lâm Triệt nhẹ nhàng hỏi.

Tôi khó nhọc kh/ống ch/ế bản thân không nhìn vào mắt Lâm Triệt, nhưng trong lòng lại cuồn cuộn những đợt sóng to gió lớn.

Lâm Triệt... rốt cuộc vẫn phát hiện ra chuyện của cuốn sách rồi sao...

Suốt thời gian qua, tôi luôn dặn lòng đừng nghĩ đến chuyện thế giới này chỉ là một cuốn sách. Đến cả bản thân tôi còn không thể nào chấp nhận nổi, thì làm sao tôi có thể nói toẹt ra với Lâm Triệt rằng: Thế giới mà ngài đang sống thực chất là một cuốn sách. Ngài là nhân vật thụ chính trong cuốn sách này, vận mệnh của ngài là trở thành món đồ chơi của bao kẻ khác. Ngay cả tôi cũng chỉ là một tên công qua đường tới đây để công lược ngài mà thôi…

"Xem ra, kẻ này, là công qua đường trong cuốn sách này nhỉ."

Giọng nói của Lâm Triệt vang lên trên đỉnh đầu tôi.

Hả?

Tôi kìm nén nước mắt đang rơm rớm nơi khóe mi, hoang mang ngẩng đầu lên.

Lâm Triệt phẩy tay phải một cái, kẻ đang quỳ dưới đất liền bị ép ngẩng mặt lên, để lộ một khuôn mặt có vài phần giống tôi.

Chuyện này là sao?

Chẳng đợi tôi kịp phản ứng, trong đầu đã réo lên một hồi còi báo động chói tai.

[Cảnh báo lỗi! Cảnh báo lỗi! Cảnh báo lỗi!]

Là cái hệ thống đã lặn mất tăm từ lâu.

Tôi như túm được cọng rơm c/ứu mạng giữa chảo dầu sôi lửa bỏng, vội vàng hỏi nó.

[Bây giờ tình hình ra sao rồi?]

[Có một chút lỗi nhỏ.] Hệ thống ấp úng trả lời.

[Có vẻ như lúc hệ thống thả xuống, thế giới trong sách và thế giới thực tại này đã bị chồng chéo lên nhau.]

[Vậy thì sao?]

[Cho nên, nơi này thực chất là Thần giới thật sự... Còn ký chủ và Lâm Triệt cũng đều là cư dân gốc của thế giới này…]

Tôi dần dần hoàn h/ồn lại từ cơn ngây ngốc, đưa mắt nhìn chằm chằm thanh niên đang nằm dưới đất.

[Đúng vậy, đây mới là Phỉ Mân ở trong sách, cũng là đối tượng mà tôi đáng nhẽ ra phải trói buộc…]

Giọng nói của hệ thống nhỏ dần đi.

[Thanh niên áo trắng s/ay rư/ợu xuất hiện trước đó, thực ra cũng là Lâm Triệt trong sách.]

[Do mối qu/an h/ệ trói buộc, trí nhớ của ký chủ đã bị nhiễu lo/ạn một chút, cho nên…]

Tôi chỉ cảm thấy đ/au đầu, lẩm bẩm: "Vậy tôi là…"

"Là một tên ngốc nào đó mà ta đã ám chỉ cả mấy trăm năm nhưng mãi vẫn không chịu thông suốt đường tình duyên."

Lâm Triệt bất đắc dĩ nhìn tôi.

Đầu óc tôi nóng rực, chằm chằm nhìn Lâm Triệt một lúc lâu, rồi bất thình lình mạnh bạo hôn lên môi ngài ấy.

Đón nhận ánh mắt ngỡ ngàng của ngài ấy, tôi vừa gặm cắn đôi môi ngài, vừa ậm ừ nói không rõ chữ.

"Hóa ra không phải là nhân vật 2D sao? Tuyệt vời quá!"

Quá tốt rồi, tôi suýt thì mừng đến rơi nước mắt.

Lâm Triệt bật cười, cơ thể khẽ r/un r/ẩy, đáp lại từng cái hôn lo/ạn xạ ngầu của tôi.

Ngay lúc ngài ấy đang hôn miên man chuẩn bị đ/è tôi xuống, hệ thống bấy lâu không dám ho he bỗng r/un r/ẩy cất lời.

[Hai vị thần minh đại nhân, tôi... tôi vẫn còn ở đây đó…]

Tôi nghe thấy Lâm Triệt hình như nghiến răng một cái trèo trẹo.

"Ngươi phải làm thế nào mới có thể gỡ trói buộc với Phỉ Mân?"

[Tít! Mục tiêu nhiệm vụ là xây dựng Thần giới trở thành thế giới giống cái web nào đó.]

Hệ thống thều thào bổ sung thêm.

[Cũng có nghĩa là hiện thực hóa tiêu đề của cuốn sách: Hoa hải đường nở chốn Thần giới…]

Tôi cau mày, vậy phải hoàn thành như thế nào đây?

Trừ phi...

Ánh mắt tôi dời sang người Lâm Triệt.

Tôi kích động nắm ch/ặt lấy tay ngài ấy, đôi mắt sáng rực nhìn ngài.

"Ngài biết làm cho hoa hải đường nở đúng không?!"

Danh sách chương

4 chương
20/06/2026 18:33
0
20/06/2026 18:33
0
20/06/2026 18:33
0
20/06/2026 18:33
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu