TIỀN ÂM HÔN

TIỀN ÂM HÔN

Chap 2

13/04/2026 11:29

03.

Quả nhiên, chú rể m/a đã tới.

Nửa đêm đúng 0h, có bạn học thường hay thức khuya đọc sách ở hành lang bỗng hét lên k/inh h/oàng.

Dưới ánh đèn chập chờn lúc sáng lúc tối, một chiếc kiệu cưới màu đỏ chói rực rỡ hiện rõ ngay giữa hành lang.

Lúc đó, cả Quách Tân Nhuế và Nhiếp Thiến Thiến đều chưa ngủ, còn đang lướt điện thoại trên giường. Nghe thấy tiếng hét, cả hai lập tức nhảy xuống giường chạy ra hóng chuyện.

Nhiếp Thiến Thiến nhảy cẫng lên phấn khích: “Trời ơi, có phải đang quay phim ở khu ký túc xá của mình không? Cả đạo cụ cũng mang đến rồi kìa!” Cô ta vừa nói vừa nhảy nhót quay về phòng, thay luôn chiếc váy đỏ mới m/ua ban sáng.

Sau đó, không chờ ai nói gì, lao thẳng vào trong kiệu, còn định chụp vài tấm hình làm kỷ niệm.

Tôi vội lao lên kéo tay cô ta lại, r/un r/ẩy giọng lắc đầu: “Đừng... đừng vào đó! Nguy hiểm!”

Nhưng cô ta gạt tay tôi ra đầy bực bội: “Biến! Đồ nhà quê, muốn chụp thì xếp hàng đi, tao tới trước!”

Tôi vẫn giữ c.h.ặ.t t.a.y cô ta không chịu buông: “Có vấn đề thật đấy, đừng lên! Là bẫy đó!”

Có mấy bạn học khác cũng đứng xem, lên tiếng phụ họa: “Ờ, đúng rồi đó, thấy gh/ê ghê sao ấy! Cẩn thận vẫn hơn!”

Ngay lúc đó, Quách Tân Nhuế từ phía sau túm lấy tóc tôi, kéo gi/ật về phía tường. Cô ta bĩu môi, lườm ta một cái: “Đồ nhà quê, mày thì biết cái gì? Chưa thấy người ta quay phim lấy cảnh ngoài trời bao giờ à?” Nói rồi, cô ta giơ điện thoại chụp ảnh cho Nhiếp Thiến Thiến.

Trong tiếng “tách tách” của điện thoại, tôi bỗng nghe thấy một tràng cười trầm khàn đầy âm u: “Khặc... khặc...”

Tôi gi/ật nảy người, ngồi bật dậy. Qua lớp rèm kiệu, thấy Nhiếp Thiến Thiến đang tạo dáng, làm duyên làm dáng. Nhưng bên cạnh cô ta, lờ mờ có một bóng người to lớn đang ngồi ngay ngắn.

Cả hai đứa nó quá mải mê, không nhận ra gì cả…

Đêm đó, tôi mơ một giấc mộng k/inh h/oàng.

Trong mơ, một người đàn ông to lớn, trên thân mang khí âm lạnh lẽo tìm đến tôi. Hắn cười nửa miệng, ánh mắt như đóng băng, nhe ra hàm răng đen sì với mấy chiếc nanh nhọn.

Nghiêng đầu, hắn nói bằng giọng khàn khàn: “Lo chuyện bao đồng à? Vậy thì cưới luôn mày đi.”

Tôi choàng tỉnh, toàn thân lạnh toát, mồ hôi đầm đìa.

Lúc đó, Diêu Diêu vừa về phòng, đang gọi tôi dậy: “Gia Ngọc, ba cậu tới rồi, đang đợi ở dưới lầu.”

Tôi vội mặc quần áo, chạy xuống.

Ba tôi lưng đã c/òng vì vất vả, nay lại trông như già thêm mấy tuổi chỉ sau một đêm.

Vừa thấy tôi, ông vội vàng chạy đến, mặt mày lo lắng: “Gia Ngọc, con gọi hai bạn đó xuống đây đi, ba quỳ lạy c/ầu x/in tụi nó trả lại tiền cho ba…”

Giọng nói vừa dứt, phía sau đã vang lên tiếng Quách Tân Nhuế: “Muốn quỳ thì quỳ đi, bọn tôi tiêu hết tiền rồi.”

04.

Hai đứa nó vừa mới ăn sáng xong. Nhiếp Thiến Thiến ném một cái bánh bao chưa ăn hết vào mặt ba tôi: “Cho đó, ông già ng/u ngốc, sáng nay còn dư nè, lời to rồi ha!” Nói xong, cô ta bật cười “khúc khích”.

Nhưng tiếng cười đó - giống hệt như tiếng của chú rể m/a đêm qua.

Quách Tân Nhuế hơi cau mày: “Sao mày cười q/uỷ dị quá vậy?”

Mặt ba tôi liền sầm xuống, tay siết lấy tay tôi ch/ặt như kìm thép, “Không c/ứu được nữa rồi... xong rồi...” Ông lẩm bẩm như người mất h/ồn.

Quách Tân Nhuế bước lại gần, chỉ thẳng ngón tay vào mặt ba tôi: “Nói cho ông biết, lần sau mà còn dám tới đây nhắc chuyện này, tôi khiến con gái ông không còn chỗ đứng trong trường luôn!”

Nhưng ba chẳng để tâm, chỉ lắc đầu mơ hồ: “Không c/ứu được nữa đâu, hoàn toàn hết cách rồi.” Ông vỗ nhẹ tay tôi: “Gia Ngọc, ba đi đây, con ráng học hành... đừng dính vào nữa.”

Trái tim tôi như bị ai bóp ch/ặt, nhìn theo bóng lưng ba rời đi. Khóe mắt chợt liếc thấy Nhiếp Thiến Thiến - cô ta đứng đó, như búp bê mất h/ồn. Khuôn mặt vô cảm, môi nhếch lên nụ cười cứng đờ. Cái đầu nghiêng nghiêng, miệng phát ra tiếng cười lạnh buốt: “Khặc khặc...”

Cô ta cứ thế, để mặc cho Quách Tân Nhuế kéo về phòng.

Nguyên buổi sáng, Nhiếp Thiến Thiến không đến lớp. Có người nói thấy cô ta lê bước về phía bệ/nh viện.

Đến trưa, cô ta xách theo một đống vàng mã và tiền giấy quay về. Miệng lẩm bẩm: “Cưới rồi... lấy chồng rồi... lên kiệu hoa thì là vợ người ta rồi...”

Lúc này, Quách Tân Nhuế cũng bắt đầu hoảng. Cô ta lay mạnh Nhiếp Thiến Thiến, la hét hỏi, đang giở trò gì.

Nhưng Nhiếp Thiến Thiến chỉ nhìn cô ta trân trối, ánh mắt vô h/ồn, nụ cười giả tạo như dính ch/ặt trên mặt, “Khì khì...”

Danh sách chương

2 chương
13/04/2026 11:29
0
13/04/2026 10:34
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu