Ma Xui Quỷ Khiến, Tôi Bao Nuôi Thái Tử Gia Nhà Họ Giang

Không chỉ một lần tôi bảo Giang Trạch Chu dùng máy giặt.

Anh ta cầm chiếc quần l/ót của tôi, nghiêm túc nói:

"Giặt máy không sạch."

Tôi không tìm được lời nào để phản bác.

Chỉ có thể đỏ cả vành tai để mặc anh ta giặt.

Ba bữa một ngày.

Giang Trạch Chu luôn đúng giờ kéo tôi dậy ăn cơm.

Tôi rất thích ngủ nướng.

Còn Giang Trạch Chu thì lạnh lùng vô tình, không hề có nhân tính mà trực tiếp lật tung chăn của tôi.

Hơi lạnh từ điều hòa lập tức tràn vào.

Tôi tỉnh táo hoàn toàn.

Câu nói anh ta nói nhiều nhất với tôi chính là:

"Ăn nhiều một chút."

Tôi bất đắc dĩ đáp:

"Ăn không nổi nhiều thế đâu."

Giang Trạch Chu nói:

"Em g/ầy quá. Ôm cũng thấy cấn tay."

Tôi không thể phản bác.

Tôi từng bảo anh ta đừng làm nhiều việc như vậy nữa.

Dù sao tôi bao nuôi anh ta cũng đâu phải để anh ta giặt đồ nấu cơm.

Lúc cần thì phục vụ những việc khác là được rồi.

Cứ như vậy.

Tôi cẩn thận từng chút một bao nuôi Giang Trạch Chu.

Sợ nhất là bị bố mẹ phát hiện.

Nếu để họ biết trong thời gian học đại học tôi lại mặt dày học đòi bao nuôi đàn ông...

Cái mạng nhỏ này của tôi chắc chắn không giữ nổi.

4.

Tối hôm đó, Giang Trạch Chu giày vò tôi cả đêm.

Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Tôi nghiến răng chịu đựng mới khó khăn bò xuống khỏi giường.

Giang Trạch Chu nhìn tôi cười.

"Sao rồi? Không sao chứ?"

Thái độ của anh ta quá mức thản nhiên.

Tôi tức đến mức không nói nên lời.

Rõ ràng lúc ở quán bar trông lạnh lùng xa cách như thế.

Ai ngờ ở riêng lại là một con sói đuôi to chính hiệu.

Gương mặt kia giống như đã phủ lên người Giang Trạch Chu một lớp bộ lọc hoàn hảo.

Dụ dỗ người khác mắc câu xong mới phát hiện, bản chất của anh ta x/ấu xa đến cực điểm.

Nghĩ tới chuyện tối qua Giang Trạch Chu ép tôi nói đủ thứ lời x/ấu hổ.

Tôi chỉ h/ận không thể trực tiếp nhảy từ trên lầu xuống cho xong.

Giang Trạch Chu vẫn như mọi ngày.

Giặt đồ, nấu cơm, đi học.

Lịch học năm ba của anh ta không nhiều.

Có lúc chúng tôi cùng tới trường, rồi đến dưới tòa giảng đường mới tách ra.

Tối hôm đó.

Bạn bè gọi tôi ra ngoài chơi.

Không tiện dẫn theo Giang Trạch Chu.

Nhìn anh ta ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, tôi nghĩ một lúc rồi chuyển cho anh ta năm nghìn tệ.

Giang Trạch Chu liếc điện thoại một cái rồi ngẩng đầu nhìn tôi.

"Ý gì đây?"

"Tự đi đâu đó chơi đi, tiện thể m/ua gì ngon mà ăn!"

Giang Trạch Chu lập tức chuyển trả tiền lại.

"Không cần đâu, em đi đi. Không cần chuyển tiền cho tôi."

Tôi ngẩn người.

Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy Giang Trạch Chu dùng giọng điệu như vậy.

Bình thường anh ta thỉnh thoảng cũng lạnh mặt.

Nhưng giọng điệu này...

Tôi dè dặt hỏi:

"...Hay là anh đi cùng tôi nhé?"

Giang Trạch Chu lập tức đổi sắc mặt.

"Nếu em đã nói như vậy, thì tôi miễn cưỡng đi cùng em cũng được."

Tôi nhìn anh ta đứng dậy đi lên lầu thay quần áo rồi lại bước xuống.

"Đi thôi!"

Nhìn bóng lưng Giang Trạch Chu đi ra ngoài, tôi thầm nghĩ, trông anh chẳng có vẻ gì là miễn cưỡng cả.

Đương nhiên người lái xe vẫn là Giang Trạch Chu, còn tôi ngồi ở ghế phụ.

Nhóm chat bạn bè liên tục nhắn tin hỏi tôi bao giờ tới.

Tôi gửi một sticker c/ắt cổ.

Sau đó tắt luôn nhóm chat.

Giang Trạch Chu vừa lái xe vừa đột nhiên hỏi:

"Tôi cứ thế này đi gặp bạn em có phải không được ổn lắm không?"

Tôi ngơ ngác:

"... Hay là anh về thay một bộ vest đặt may cao cấp rồi hẵng đi?"

Danh sách chương

4 chương
25/06/2026 20:52
0
25/06/2026 20:48
0
25/06/2026 20:48
0
25/06/2026 20:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu