Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Tạm biệt Ngụy Thành Xuyên
- Chương 4
Dù thời đại học tôi đã cao thêm được kha khá. Gương mặt cũng dần trở nên góc cạnh hơn. Thế mà đồng nghiệp vẫn luôn nhận xét tôi có vẻ nho nhã.
Các cô gái thích bắt chuyện với tôi. Bởi tôi luôn dễ tính.
"Huyên Huyên," họ còn thích gọi tôi bằng tên lặp lại kiểu đó, "cậu đã nghĩ ra biệt danh cho buổi teambuilding chưa?" Giữa trưa ở phòng trà, khi tôi đang pha cà phê, Giang Giai ngồi sau lưng hỏi.
Tuần sau sẽ có teambuilding, công ty yêu cầu mỗi người tự chọn một biệt danh.
"Chưa." Tôi đáp.
"Vậy thì..." Giang Giai chưa kịp nói gì, đã vội quay sang chào người phía sau tôi, "Chào Ngụy tổng."
Tôi ngoảnh lại, thấy Ngụy Thành Xuyên cầm cốc bước vào.
Lúc đó hắn mới đến công ty được nửa tháng.
Nửa tháng qua, chúng tôi chưa từng trao đổi lấy một lời. Hắn thậm chí chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái. Có lẽ, hắn đã quên béng cậu bé c/âm gặp trong ngõ hẻm bảy năm trước rồi.
"Chào mọi người." Ngụy Thành Xuyên mỉm cười đáp lễ.
Tôi tự giác nhường chỗ để hắn lấy nước sôi.
Nhưng hắn vẫn không nhìn tôi.
"Thế này nhé," Giang Giai lại tiếp tục, "cậu phải nghĩ nhanh lên đi chứ."
"Tôi nghĩ không ra." Tôi hơi bối rối.
"Nhưng chiều nay phải nộp danh sách rồi." Dương Trừng bên cạnh nhắc nhở.
"Tôi biết. Nhưng thật sự không nghĩ ra."
"Vậy bọn tôi đặt giúp cậu nhé." Dương Trừng tự ý quyết định.
"Gọi là gì bây giờ?" Giang Giai cũng nhíu mày.
Hai người chăm chú suy nghĩ, như đang giải bài toán hóc búa nào đó.
Bỗng từ phía sau vang lên giọng nói: "Gọi là 'Thỏ Xám' đi."
Là Ngụy Thành Xuyên.
"Sao lại thế?" Giang Giai không hiểu, "Biệt danh này có liên quan gì đến Huyên Huyên đâu."
Nhưng Ngụy Thành Xuyên không trả lời, tự nhiên cầm cốc cà phê bỏ đi.
"Thỏ Xám là cái gì vậy?" Đợi Ngụy Thành Xuyên đi khuất, Dương Trừng mới hỏi.
Tôi lắc đầu.
Nhưng thực ra tôi biết, trong thần thoại Trung Hoa. Đó là một loài thỏ chuyên nói dối.
Chương 7
Chương 10: Địa ngục trần gian
Chương 25
Chương 6
Chương 13
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook